Hải âu đi tìm cha – Truyện thiếu nhi của Trần Thu Hằng – Kỳ 1

Cập nhật ngày: 16 Th2 2026 21:16

 “Hải âu đi tìm cha” là truyện dài thiếu nhi của nhà văn Trần Thu Hằng ở Đồng Nai, vừa được Nhà xuất bản Kim Đồng ấn hành, dành cho lứa tuổi 8+.

“Chim hải âu là loài rất thích biển đẹp, trời đẹp, bãi cát đẹp… Mẹ con đã sinh ra con trong hình hài một quả trứng, và bố ấp ủ con, rồi chăm sóc cho con từ khi con được sinh ra cho đến khi nở thành chú hải âu vô cùng đáng yêu. Bố đã tìm mồi, nghiền cả thật nhuyễn để mớm cho con, ủ ấm cho con, che gió cho con…” (trích tác phẩm)

Nhà văn Trần Thu Hằng

Chim hải âu cùng biển cả là biểu tượng của khát vọng và tự do. Hai chú hải âu bé nhỏ Len và Lin thật may mắn khi được lên tàu cùng các anh chiến sĩ hải quân và đoàn đại biểu ra thăm Trường Sa. Hành trình khám phá biển đảo của hai chú chim non cũng là hành trình tìm kiếm người cha thất lạc từ lâu. Len và Lin có tìm được cha hay không? Hai chú hải âu có những khám phá diệu kì nào nơi các hòn đảo thân yêu và nhà giàn của Tổ Quốc? Chuyến du hành tuyệt vời đã mang đến những trải nghiệm và những bài học gì cho những chú chim hải âu thơ ngây và đáng yêu ấy?

Theo Nhà xuất bản Kim Đồng, “Hải âu đi tìm cha” là một hành trình tràn đầy cảm hứng tự do và chan chứa yêu thương. Hãy mở quyển sách này ra, cùng Len và Lin học hỏi, cảm nhận, thay đổi để trưởng thành, và được sống những tháng ngày tươi đẹp giữa biển trời bao la của đất nước.

Vanvn.vn trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc trích đoạn tác phẩm “Hải âu đi tìm cha” của nhà văn Trần Thu Hằng.

 

Phần 3:

ĐIỆP VỤ GIỮA BIỂN KHƠI

 

Sáng sớm hôm sau, Lin dậy trước và đánh thức Len dậy:

– Đi ra biển bắt cá đi.

– Hôm nay trên tàu không có thức ăn à anh Lin? – Len hỏi.

– Không phải. Các anh nuôi lúc nào cũng để dành thức ăn cho bọn mình, nhưng ăn cơm với cá kho hoài chán lắm. Ra biển bắt cá vừa vui, vừa gặp được nhiều bạn mới…

Nghe nói gặp nhiều bạn mới là Len dậy ngay. Bay ra khỏi khoang hàng, cả hai thấy các anh đang ngồi ăn sáng, nhưng Lin phớt tỉnh bay đi mặc kệ các anh gọi. Len không vội bay theo Lin, mà đến gần anh Minh kêu mấy tiếng “oóc oóc oóc…!” như muốn kể lại câu chuyện nghe được trên loa tối qua. Anh Minh sợ Len buồn nên vỗ về cậu: “Hôm nay nhớ đi theo anh nhé, hôm nay sẽ có đông người hơn hôm qua, sẽ vui nhiều đấy!” Một anh mặc đồng phục rằn ri ngồi bên cạnh lại gạt đi: “Nó biết gì mà vui với buồn, kệ nó đi!” Một anh khác cũng nói: “Hải âu ra biển như thả hổ về rừng, cậu đừng lo cho bọn nó…”

Len nghe vậy thì bay vút ra. Trong ánh sáng ban mai thanh tĩnh, có một cơn mưa rất nhẹ đang lướt qua, làm ướt sàn tàu và hàng lan can. Mọi người vẫn tụ tập khá đông để đón mặt trời lên, và họ chỉ trỏ về phía Lin đang chao lượn bên thành tàu, thậm chí còn chụp ảnh, quay phim.

Bìa sách “Hải âu đi tìm cha” của Trần Thu Hằng

– Kìa, có thêm một chú hải âu nữa! Trông yêu chưa kìa!

Mọi người kêu lên thích thú khi thấy Len bay theo Lin. Lin phấn khích hẳn lên:

– Nào, bây giờ nhào lộn bắt cá nhé. Nhào lộn cho đẹp vào, mọi người đang quay phim chúng mình đấy!

– Em chưa biết bắt cá. Lỡ bị ngã ngửa giống hôm qua thì kỳ cục lắm.

– Làm sao mà ngã được. Cứ làm đi sẽ được!

Nói xong, Lin lấy đà cắm đầu thật sâu xuống nước. Len cũng lấy đà làm theo. Có điều Lin ngóc đầu ngoi lên khỏi mặt nước ngay, còn Len thì khi chúi xuống đã cố mở mắt thật to ra tìm cá, nhưng chẳng thấy gì. Cậu kêu to lên gọi Lin: “Anh Lin ơi, không thấy cá!” Lin liền liến thoắng gọi lại:

– Làm lại, làm lại nào!

Thế là cả hai lại đồng diễn cái cảnh bắt cá và được rất nhiều người trên tàu tán thưởng. Lin khoái chí làm đi làm lại nhiều lần nữa, nhưng không lần nào bắt được cá, cho đến lúc nhìn lên, mọi người đã rời khỏi boong tàu từ khi nào. Mặt trời đã lên cao, đỏ rực, những tia nắng chói chang xuyên qua mặt biển và những tầng mây phía chân trời, làm cho mặt nước thêm lấp lánh.

– Ôi trời, ôi trời! Mệt quá!

Lin kêu lên rồi đứng lại để nghỉ mệt, còn Len thì chới với:

– Sao chẳng tìm thấy con cá nào cả, anh Lin!

– Chú em không thấy mọi người thi nhau quay phim, chụp ảnh mình à. Còn cá thì tí nữa đỡ mệt, mình bay sang đảo, xin tạm bọn chim bói cá vậy…

Nghe vậy Len suýt khóc vì đói, mệt và hoang mang quá đỗi. Cậu băn khoăn không biết bói cá có phải là những con chim nhỏ bơi quanh trạm gác ở ngoài đảo không. Chuyến lên đảo hôm qua Lin đã chẳng thèm đếm xỉa đến những chú chim ấy, nhưng lại cố tình kể chuyện mình ở cảng thế nào, ăn những con cá biển tươi ngon làm sao khi ra chơi ở những con tàu đánh cá… Lin đã làm cho bọn bói cá mê tít, hóng theo từng bước, nhưng anh ta đã nhanh chóng nhập bọn với lũ chim lớn hơn… Len kêu to lên:

– Vậy thì em mong sao không gặp lại lũ chim bói cá hôm qua, vì nếu có thì chúng ta cầm chắc là bị đói…

– Yên tâm đi, hôm nay lên đảo khác, xa đảo hôm qua mấy chục hải lý rồi. Mà anh đã đánh hơi được mùi của bọn nó…

Nghỉ mệt một lúc, Lin và Len theo xuồng của chỉ huy lên đảo, Lin không bay theo mà cố tình đậu lên vai người lái xuồng, cứ thế lướt vèo vèo ra cầu dẫn lên đảo. Khi mọi người bước xuống, những người lính trên đảo hô vang: “Kính chào thủ trưởng!” thì Lin bệ vệ đậu xuống ở mỏm cầu gần đó, nơi bám rất nhiều vỏ trai, ốc và có một đám chim nhỏ đang bơi. Lin e hèm, e hèm vài tiếng thì mấy con chim lớn nhất đàn bơi đến, cất tiếng chào:

– Chào anh ạ, hôm nay anh trở lại đảo thăm chúng em à?

Len ngạc nhiên nhìn vẻ mặt vui mừng của những con chim bói cá, và vẻ oai vệ đến buồn cười của Lin. Lin e hèm một lần nữa rồi trả lời:

– Đúng rồi, sau nửa năm đi chu du thiên hạ thì anh quay lại đây, để xem các em có ổn không. Đây là chú em của anh, hoàn cảnh rất đáng thương, đang trở lại các hòn đảo để tìm cha mình…

Len hơi ngớ ra, bất ngờ trước lời giới thiệu của Lin. Mấy con chim bói cá khác từ xa bơi lại, tha theo mấy con cá, mấy con cua biển nhỏ tí để đãi khách. Lin nháy mắt ra hiệu cho Len tạm dùng bữa sáng, nhưng với hai chú hải âu mới tròn một tuổi và hơn nửa tuổi này thì chừng ấy thức ăn là quá đủ rồi. Lại còn tươi rói thế kia… Khi gần xong bữa thì con chim bói cá lớn nhất – có vẻ là đầu đàn – lên tiếng:

– Chúng em ở đây luôn, không đi đâu cả anh ạ. Vì nếu đi tìm chỗ mới, thể nào cũng có kẻ bắt nạt, mà chẳng phải ai cũng sẵn lòng bảo vệ chúng em như anh…

– Ý các chú nói là anh đánh nhau giỏi chứ gì. Yên tâm đi, cái món ấy càng ngày anh càng giỏi, vì cứ đi một ngày học một sàng khôn mà…

– Còn anh này – chú bói cá quay sang nói chuyện với Len – chắc là cha của anh ở trên đảo này đấy ạ. Chúng em thấy một ông chim khổng lồ, trắng tinh, ngày nào cũng đứng đợi ở trên kia…

– Thật à bói cá? – Lin hỏi lại ngay – Có thật không? Sao các chú biết?

Len mừng rỡ:

– Ôi, thế ông bố của tôi ở đâu, làm sao mà gặp được?

– Anh cứ bay thẳng góc cầu dẫn này, đi theo mọi người đến nơi có nhiều nhà cửa, chài lưới, gọi là xóm Làng Chài. Ở đó có một ngôi chùa rất đẹp. Đối diện với ngôi chùa có một đồi cát cao và em luôn thấy ông chim trắng khổng lồ đứng ở đó nhìn ra biển, cứ có gió là ông ấy kêu rất to, chúng em ở xa hàng hải lý vẫn còn nghe thấy…

Chỉ cần có vậy là Len bay đi ngay, mặc kệ Lin vẫn chễm chệ giữa bầy chim bói cá và bịa đủ thứ chuyện đi “chu du thiên hạ”. Quãng đường khá dài, nhưng với Len thì chỉ bay một phút là tháp chùa đã hiện ra, Len bay cắt qua hướng dòng người đang đi và thấy ngay đồi cát ở gần đó, ở trên đồi cát là một cái trụ kim loại thật to, thật cao, và đậu bên trên đầu trụ đúng là một chú chim trắng khổng lồ đang quay nhìn ra biển.

Tranh minh họa của Hằng Xuân

Cha của Len, có đúng là người cha mà cậu đang mơ ước được gặp không? Len rụt rè cất tiếng gọi: “Cha ơi! Cha!” Thân hình người cha rung lên nhè nhẹ, và từ từ quay xuống rồi lại vòng lên nhìn cậu.

– Cha ơi! Con đây, con là Len đây!

Len bay lại gần ông cha khổng lồ, đáng kính của mình, ríu rít gọi dù không biết tên cha. Nhưng ông cha chẳng trả lời mà đột nhiên rít lên một tiếng, nghiến răng ken két rồi quay lộn đầu xuống đất liên tục mấy vòng liền. Len sợ quá, nhưng cứ bay xấn đến gần để gọi, hy vọng ông cha sẽ nhận ra mình, và thò đầu ra nói chuyện với mình. Gió ở đâu tự nhiên thổi thốc đến, muốn đánh bạt cả cậu sang một góc. Cái trụ sắt rít to lên, dường như ông cha của Len đang nổi giận?!

– Len, tránh ra, không được đến gần đó, nguy hiểm lắm!

Lin từ đâu xuất hiện, kêu lên oang oác. Nhưng Len có vẻ không chú tâm đến tiếng gọi đó, mà cố bay đến gần hơn.

– Đó không phải cha em đâu. Tránh xa ra!

Mặc cho Lin quát to thế nào, Len cũng không muốn bỏ cuộc. Lin bay đến gần, tìm cách kéo Len ra ngoài, nhưng dường như gió càng mạnh thì cả hai càng bị hút đến gần ông chim khổng lồ kia hơn. May sao lúc đó có mấy chú chim hải âu khác bay qua, Lin kêu to cầu cứu:

– Các anh ơi, giúp em đưa thằng em này ra ngoài, nó tưởng đây là ông bố của nó nên cứ muốn đến gần đây này…

Đám hải âu quay trở lại, trước hết chúng ngó qua ngó lại một lát rồi mới đồng thanh lên tiếng:

– Chú em bay ra ngay, đây là một cái quạt gió, không phải cha của em đâu!

– Đến gần nữa là nó sẽ quật chết em đấy!

Cả đám thi nhau bay qua bay lại và réo gọi Len. Khi ấy, gió từ từ ngừng thổi, ông cha khổng lồ trên cái trụ kim loại kia cũng chầm chậm quay đầu lên, và thôi không nghiến răng ken két một cách ghê rợn nữa.

Len đậu xuống mép bức tường bằng gạch của ngôi chùa, chảy nước mắt nhìn lên. Cả đám hải âu cũng đáp xuống bên cạnh cậu, thi nhau thở.

– Đấy, nhìn xem. Có con hải âu nào có đến ba cái cánh không? – Lin quát nhặng lên – Ba cái cánh ấy đều bằng thép cả đấy, nó mà chém thì cả đại bàng, khủng long cũng tan thây, còn đâu nữa mà bay hử? Hử?!

– Đúng rồi! – Một chú chim to đầu lên tiếng: Đây là cây quạt gió, là thứ làm ra điện cho lính và người dân trên đảo dùng, chứ không phải sinh vật, càng không phải là chim…

– Tội nghiệp! Chắc thằng bé nhớ cha, mong được gặp cha lắm đây…

Một anh chàng hải âu xám âu yếm nhìn Len và nói. Lin bật người khỏi bức tường, kêu oang oác lên:

– Nó ở đất liền ra, nên có biết gì đâu. Suýt nữa thì mất mạng rồi đấy, biết không…!

Gió lại thổi đến, ba cánh quạt trên cột trụ lại xoay xoay nhè nhẹ, rồi kêu ken két. Len cảm thấy hoa cả mắt, chóng cả mặt. Một bác hải âu khác, có bộ lông đậm màu nhất trong đám ôn tồn lên tiếng:

– Không sao đâu, rồi em sẽ tìm thấy cha thôi. Mà biết đâu, cha em cũng đang đi tìm em đấy. Hải âu cha là người chăm sóc, gần gũi với con còn nhiều hơn cả mẹ, nên nếu còn sống, chắc chắn ông ấy sẽ rất nhớ em, và cũng đi tìm em đấy…

TRẦN THU HẰNG

(Còn tiếp)

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Gọi 0966739602 Fanpage ninhxuyen3 Zalo 0966739602 Zalo Email bgyendung@yahoo.com