Sáng sớm, ngồi ăn mấy củ khoai lang luộc với cha nuôi mà ruột gan tôi nóng như lửa đốt. Có gì đó cứ khiến trong dạ bồn chồn, phấp phỏng không yên. Tôi ngốn nhanh mấy củ suýt nghẹn cổ, ực một gáo nước mưa rồi vội vàng chạy đi. Bãi biển dưới chân đảo đèn hôm nay cạn rốc, tôi định bụng không phải trèo qua “Ông Tướng Quân” mà đi vòng luôn qua bãi cát để đến ổ rùa.

Chương III
Chiếc vợt bắt giấc mơ
Sáng sớm, ngồi ăn mấy củ khoai lang luộc với cha nuôi mà ruột gan tôi nóng như lửa đốt. Có gì đó cứ khiến trong dạ bồn chồn, phấp phỏng không yên. Tôi ngốn nhanh mấy củ suýt nghẹn cổ, ực một gáo nước mưa rồi vội vàng chạy đi. Bãi biển dưới chân đảo đèn hôm nay cạn rốc, tôi định bụng không phải trèo qua “Ông Tướng Quân” mà đi vòng luôn qua bãi cát để đến ổ rùa.
Vừa qua phiến đá bàn phẳng mặt ở bến ghe tôi đã nghe tiếng ríu rít loạn cuồng bất thường của đám chim ở hướng hai “Ông Tướng Quân”. Những con hải âu (còn gọi là mòng biển) liên tục cắp những vật gì đen đen bay vút lên cao rồi thả xuống…
Không! Không!… Tôi vừa hét lên vừa chạy khi đoán ra những vật đen đen ấy chính là những chú rùa sơ sinh. Một cảnh tượng thê lương đang diễn ra trước mắt khiến ngực tôi nhói đau: Cả bầy hải âu bu lại xâu xé những chú rùa sơ sinh đang cố ngoi lên khỏi mặt cát và ra sức chèo lết về phía những con sóng. Chúng liên tiếp cắp rùa con bay lên thả xuống cho dập mềm rồi sà tới ăn thịt, vừa vụt lên vụt xuống rào rào những con chim khùng này vừa hớn hở ríu rít trò chuyện, la hét nhau om sòm phở lở. Bầy dã tràng như những kẻ cắp đêm trăng bất động rình rập rồi đột ngột bươn thẳng tới nạn nhân bằng cả tám que hai càng một lúc, chúng tranh nhau kẹp lôi những chú rùa con bị thương xuống hang. Một góc gần vách đá, hai gã chồn lông xám đang nhai rao ráo từng chú, từng cô rùa sơ sinh vừa chui lên từ lòng cát… Tôi ba chân bốn cẳng chạy đến hụt hơi, vừa chạy vừa khua tay vừa la ỏm trời ỏm đất. Bầy hải âu khùng lì lợm, không ai dạy dỗ vụt bay lên rồi quần qua chỗ khác khiến tôi phải nghĩ ra cách ném bất cứ thứ gì tìm được trên bãi cát.
Tôi thiệt tình không muốn làm tiếng chim nào bị thương cả nhưng chúng lì lợm quá sao tôi không bực mình cho được.
Lần đầu tiên trong đời tôi nghe tiếng chim hải âu chao chát đến vậy. Lần đầu tiên những cánh hải âu trắng muốt chao lượn là một phần nét đẹp thương thuộc của đảo đèn đã giảm đẹp bớt, bởi chúng thiệt sự không biết nghe lời.
Tôi vốc cát liên tục ném tung về phía những cánh trắng. Cuối cùng thì bầy chim không biết nghe lời đó cũng dạt ra, bay lượn qua lượn lại tít ngoài những con sóng đầu bạc. Hai gã chồn ma lanh ma le đã chia nhau ra hai đường, hễ tôi rượt gã này thì gã kia nhào tới chỗ ổ rùa canh me chú rùa nào vừa lú đầu lên là sực ngay. Quần nhau với hai gã chồn một hồi cũng ná thở, tôi ngồi phịch ra ngay gần ổ rùa. Hóa ra không làm gì hết thì lại được. Trong đời không phải lúc nào cũng hùng hục là ngon cơm đâu, tôi loáng thoáng trong đầu một bài học quý vừa rút ra. Hai gã chồn thấy tôi ngồi đó không dám tới, ngoái đầu, trố mắt một lúc rồi cụp hai chiếc đuôi dài như hai cái chổi tự đánh vào đít mình mà im lặng rút lui.
Tôi không ngờ bãi cát giữa hai “Ông Tướng Quân” lại trở thành bãi chiến trường tan hoang thương đau như thế, chung quanh tôi những phần cơ thể của rùa sơ sinh còn xót lại tạo ra những chấm đen tang tóc khiến tôi say xẩm mặt mày.
Mặt cát buồn! Bãi biển buồn! Những tiếng sóng ì oạp buồn!
Chưa bao giờ tôi thấy lòng mình buồn như thế! Tất cả cứ chao nghiêng, chao nghiêng, rã rượi. Tiếng chim hải âu cũng chao nghiêng, chao nghiêng. Tiếng rít rú của bà Gió cũng chao nghiêng, chao nghiêng… Tôi nhắm mắt lại nhoài người vòng hai tay ra quanh ổ rùa để cho những chú rùa ít oi còn lại nhô lên khỏi cát mà bò thẳng vào lòng mình. Dù nhắm mắt nhưng tôi vẫn cảm giác được từng bước chân mái chèo bé tí, từng mảnh yếm nhỏ nhắn nghiêng qua nghiêng lại chạm vào da thịt mình nhồn nhột, thương thương. Những em bé sơ sinh nhỏ bé yếu đuối này cần được bảo vệ biết bao, cần được thương yêu biết bao!
Tự dưng tôi nhớ đến thằng bé tôi trong lời kể của cha nuôi: Tôi đã tím tái thoi thóp với chút sự sống cuối cùng, mỏng manh trong vòng tay gồng lên co rút cứng đơ để bảo vệ con của má. May mà có cha nuôi! Ông đã vạch tấm lưới ra đúng lúc, đã cứu tôi sống lại sau cơn bão biển làm cho trời đất làng chài trắng khăn tang năm ấy… Giờ, tôi cũng phải giang đôi tay của mình để cứu những em bé sơ sinh rùa thôi!
Một chú. Hai chú. Ba chú. Bốn chú. Năm chú… Tôi vẫn bất động chờ đợi, chờ đợi một điều kỳ diệu tiếp theo nhưng mãi rồi không thấy thêm động tĩnh gì mới. Chỉ còn năm nhóc út ít này thôi sao?! Câu hỏi cũng chính là câu trả lời ấy làm cho tôi bàng hoàng, rã rượi như người mất điện. Lòng tôi chùng xuống. Ngực tôi trĩu xuống… Tôi hít một hơi thật sâu, căng tràn lồng ngực, cố lấy lại “cái tinh thần”, mở he hé mắt quan sát, thắc mắc thêm lần nữa nhưng đáp lại tôi chỉ một màu cát chói chang. Chói chang và im ắng. Tôi nhẹ nhàng đặt năm chú rùa dễ thương vào “chiếc vợt bắt giấc mơ”, vạch những bạn hải miên ra ngoài, sợ đụng chạm trầy vi trốc vảy năm bạn nhỏ, năm nhóc tì sóng sót qua cơn “bão dữ”. Một lúc sau, tôi lại vọc mạnh tay xuống cát, sục sạo lần cuối quanh vùng ổ rùa, buồn thay, hai bàn tay tôi chỉ đụng phải những chiếc vỏ trứng mỏng manh lẫn trong lòng cát lạnh.

Thở hắt ra một hơi thật dài, lòng tôi thiệt sự tái tê khi biết cả ổ rùa gần trăm trứng nhưng giờ chỉ còn vỏn vẹn năm chú rùa con, chắc chỉ vài nhóc lanh con chạy được đến biển. Tôi tự trách mình đã đến chậm, đã thất hứa với trái tim mẹ rùa, đã không hoàn thành nhiệm vụ “ấp bóng” để cho cuộc tàn sát đáng tiếc đã xảy ra. Hình ảnh trái tim mẹ rùa nóng ấm phập phồng cứ chaạp chờn trước mắt tôi. Phải chi… Phải chi… Phải chi… Tôi ôm chiếc vợt bắt giấc mơ với năm chú rùa bé nhỏ vào lòng mà miệng cứ lầm bầm mãi như thế với suy nghĩ dai dẳng mình thật đáng trách, thật đáng trách.
Tôi mang năm chú rùa lững thững đi ra biển, định thả cho các bạn nhỏ ấy về với đại dương mà lòng buồn rười rượi. Bất an quá! Những cơn sóng bất an cứ cuộn lên, cuộn lên từng đợt trong lòng. Tôi nhìn bãi nước cạn kéo tận ra xa, mặt nước rợp bóng chim hải âu, bầu trời riu ríu inh ỏi tiếng hải âu mà lo năm nhóc này sẽ cùng bị chung số phận với anh chị mình! Chợt một ý nghĩ lóe lên trong đầu: Sao mình không nuôi cho các bạn mồ côi mẹ tội nghiệp này lớn khôn hơn một chút rồi hãy thả về biển?! Ý nghĩ ấy làm tôi đứng sựng lại bần thần giây lâu giữa bãi cát ngập nắng. Tôi hình dung các chú rùa quanh quẩn bên tôi đòi ăn rồi khuya đến lại vạ vật thiếp ngủ bên tay bên chân tôi mà mỉm cười một mình. Cha nuôi tôi đã từng dạy là rùa biển ăn cỏ biển, tôi biết rồi; để có thức ăn cho các bạn thiệt là quá dễ dàng với tôi. Vậy thì… “Tại sao không?” Tôi phấn chấn hẳn lên với ý nghĩ này. Đây là cơ hội để tôi cứu vớt lỗi lầm thất hứa với trái tim mẹ rùa. Và bước chân tôi tự nhiên đi về phía nhà đèn, hai tay tôi ôm ấp chiếc vợt với những “giấc mơ” nhỏ bé ngọ ngoạy bên trong mà mình vừa có được. Tôi cứ ngắm mãi chiếc vợt kỳ diệu, ngắm những chú sao biển, hải miêng lủng lẳng xung quanh và cuối cùng là ngắm năm nhóc nhỏ dễ thương. Lòng tôi ắp tràn, rưng rưng niềm thương yêu vô cùng vô tận không chỉ với năm nhóc cưng mà còn với cả cuộc đời này…
Cha nuôi tôi khuyên đến lần thứ tư: “Hãy để cho chúng về với biển con à! Trời đất đã sinh ra chúng phải chịu kiếp nạn như vậy rồi”. Tôi biết là cha nuôi sợ tôi vụng về sẽ làm chết chúng. Cái tội của người lớn là lúc nào cũng nghĩ con cháu mình luôn trẻ con, tôi quá hiểu điều này mà. Tết này, tôi đã chín tuổi rồi, trẻ con cái nỗi gì nữa!
Tôi vẫn giữ ý mình, vui thích thật sự với vai trò “bảo mẫu” và cuộc sống chung đặc biệt với năm nhóc rùa thương thương. Một hôm, tôi lội dọc chân vách đá hái rong biển (cha nuôi tôi gọi là cỏ biển) về thì thấy một hộp gỗ lớn mới đóng đặt cạnh giường. Tôi biết ngay là của cha nuôi! Vậy là cha đã đồng ý cho tôi nuôi tiếp năm nhóc rùa biển này rồi! Tôi mừng quá nhảy cẫng lên reo mừng. Cha nuôi bước vào nhà từ lúc nào, đứng im lặng nhìn; ông thường có kiểu đứng vòng tay, nhìn mà không hé răng nửa lời như thế. Trước khi nhấc chân ra ngoài, ông khe khẽ: “Nhưng… phải hứa… thả chúng về với biển khi chúng mạnh mẽ nghen!”. Khỏe re! Tưởng gì! Chỉ cần được bảo vệ chúng qua đoạn khó khăn nguy hiểm này thôi, vậy là tôi mãn nguyện rồi, mừng rồi. Tôi “dạ “ một tiếng rõ to rồi nhảy chân sáo lòng vòng quanh căn phòng, lòng hớn hở, vui sướng như mở cờ trong bụng.
Sau khi lót cỏ khô và mấy cái bao bố cũ của cha nuôi cho, tôi nhấc từng nhóc rùa đặt vào “ngôi nhà mới”. Cho chúng một ít rong biển nữa. Đứng ngắm đã đời xong tôi ra sân đứng vươn vai nhìn quanh quất, ngước nhìn trật ót xem bầy én trên ụ đèn có gì vui mà ríu rít om sòm đến vậy. Chưa bao giờ tôi thấy đảo đèn đẹp như hôm ấy! Con đường thơm với hai hàng sứ già đang ở ngay trước mắt tôi mà cứ kỳ ảo, lung linh như vừa hiện ra từ những câu truyện cổ tích xa xưa, nơi có nàng công chúa ngủ mãi trong rừng đợi bước chân của chàng hoàng tử uy quyền, nơi những bông hoa trắng muốt, bé nhỏ cũng biết thổn thức, ca hát bằng tiếng người. Tôi bước lên từng cấp đá rêu phong mà cứ hình dung mình đang ưỡn ngực bước đi trên con đường ảo mộng đến xứ sở Ước mơ… Chợt tôi nhận ra chiếc vợt bắt giấc mơ của cha nuôi tặng lung linh kì diệu biết bao. Lòng tôi như một bông hoa đang xòe nở, vui mừng không kể xiết.
NGUYỄN HIỆP
(Còn tiếp)


