Đó là cuộc sống của bầy khỉ ở núi Hòn Hèo, Ninh Hòa, Khánh Hòa đang sống thanh bình nhưng bị chuyển sống một nhánh đàn đến đảo Hòn Lao trên vịnh Nha Phu, Nha Trang.
Từ đây câu chuyện về thế giới của loài khỉ với nhiều nét tươi vui trong sáng cũng đầy bi hùng. Đó là Mon – chàng khỉ rất nhân hậu sinh ra trong đau thương vất vả ở đảo Hòn Lao lớn lên để trở thành thủ lĩnh bầy khỉ bị bức hiếp, chiến đấu chiến thắng bọn Khỉ Chúa độc ác đưa cuộc sống thanh bình trở lại đảo. Cùng với Mon, chúng ta gặp Hoàng Thiên- cha của Mon sẵn sàng hy sinh để cho đàn sống hay Hầu Vương ông nội của Mon quyết tử chiến đấu với Beo rừng để bảo vệ đàn ở Hòn Hèo.
Cùng với đó có rất nhiều câu chuyện trải dài thú vị từ Hòn Hèo đến Hòn Lao theo bước chân bầy khỉ…Đây là câu chuyện vừa thực vừa hư truyền sẽ giúp cho các bạn nhỏ thấy được cuộc sống loài vật rất sống động. (tóm tắt).
Vanvn giới thiệu các bạn một số chương tiêu biểu trong tiểu thuyết này của nhà văn Lê Đức Dương từ Nha Trang – Khánh Hòa.

HẦU VƯƠNG ĐẢO HÒN LAO
Chương 2: Đêm hội bên bờ biển
– Bác Chà Vá ơi ! Cháu có ý kiến!
Con Kéc Xanh lạch bạch tiến tới bên bác Chà Vá thỏ thẻ nhưng vẫn đầy đỏm dáng diêm dúa của kẻ thích ăn chơi.
Trưởng lão hơi cẩn thận dè chừng, tay vuốt râu nheo mắt nhìn.
– Có chuyện gì thế ?
Kéc nhảy tưng lên như khiêu vũ, xòe cánh xoay vòng. Ở trên cao Phượng Hoàng Đất mới đến nên chưa hiểu cái con Kéc Xanh kia làm trò gì với cụ vượn. Phượng Hoàng gật gù cái mỏ to như lưỡi hái chờ đợi. Bác vượn đưa mắt ra hiệu với Phượng Hoàng rằng hãy bình tĩnh. Kéc Xanh thì thào nhưng bác vượn phẩy tay:“Nói to xem nào!”
– Dạ thưa bác ! – Kéc Xanh tiến tới xòe cánh nói
– Bác cho mở hội chút cho anh em vui vẻ một chút chứ cứ ngồi lụ khụ như…
Nói đến đây Kéc Xanh giật mình nhìn dáng bác vượn đang ngồi im như đất. Biết lỡ lời Kéc Xanh đon đả :
– Ý em muốn nói là bác là trưởng lão cả vùng nên cho bọn em tổ chức một ngày hội vui mà tất cả muôn loài đều có thể tham gia. Nó giống như Festival của con người phía đằng xa đấy!
Kéc chỉ về phía xa nơi thành phố có những ánh đèn lấp loáng cùng âm thanh rộn rã. Phượng Hoàng gật đầu như bổ củi trông thật buồn cười :
– Kéc nói đúng đó, bác cho anh em tổ chức ngày hội vui.
– Quá tốt đấy ! Ta ủng hộ !
Không ngờ bác vượn vui vẻ nở nụ cười, đôi tay như vỗ nhẹ hào hứng. Rồi bác nói tiếp :
– Xưa nơi đây cũng thường tổ chức nhiêu trò chơi ca hát nên con người mới gọi là “chim kêu vượn hót” đó!
– Vậy thì mời anh khỉ Hoàng Thiên, anh Sơn Dương râu bạc, chị Hươu Sao cùng chú Hoẵng tới… cả anh Lợn Lòi nữa…
Nói đến đây Kéc Xanh đưa chân lôi trong túi ra mẩu bắp ngô non. Món nó vừa ăn trộm trên rẫy về ngoạm.
– Mày lại cái trò hư đó hả ? Cứ đi phá phách của con người họ bẫy bắt nhốt là xong đời đấy con !
Bác Chà Vá nhăn mặt rầy. Kéc giả lả :
– Bọn em chỉ đi nhặt của rơi hay đi mót thôi chứ không phá hoại đâu, con người giờ họ tinh vi có bẫy và cả súng săn nên sợ lắm!
– Thôi, thế chuyện mở hội em tính sao ?
– Dạ hôm nay được bác đồng ý để em về bàn bạc lên kịch bản rồi đi nhắn báo cho các loài tham gia cho vui bác nhé !
– Thế thì tốt !
Bác vượn vuốt râu vui vẻ. Bác nhớ thời trai trẻ của mình là danh ca ở chốn rừng xanh. Mỗi khi mùa hè về vượn, khỉ, vọoc cùng chim muôn hát ca ầm ĩ véo von cả cánh rừng. Ngày đó thật là vui. Nay Kéc nhắc lại và bày chuyện này làm bác bồi hồi cảm xúc một thời trai trẻ của mình. Nó nói cũng phải, các loài cứ sống âm thầm qua ngày kiếm ăn rồi thui thủi về một góc rừng. Sống thế cũng buồn và nhạt quá. Hình như dưới biển kia các loài cá tôm vui hơn chúng ta. Họ bơi lội tung tăng nhảy nhót suốt ngày. Loài chà vá và vượn của bác không biết bơi. Thả xuống nước là chết chìm ngay nên ở trong Sở thú người ta nhốt vượn chỉ bằng một hòn đảo xung quanh nước. Còn bọn khỉ thì nó leo trèo không thua kém gì vượn nhưng bơi thì vô địch chẳng kém rái cá. Làm bạn với anh em này thật thú vị. Bác Chà Vá mỉm cười trong lòng.
***
Từ trên sườn núi có các vách đá hùng vĩ vươn lên cao và hướng ra biển. Luồn trong đó có những mạch nước ngầm hội thành dòng thác nhỏ đổ xuống chân núi trắng xóa suốt đêm ngày. Nơi thác nước đổ hòa vào biển cũng là triền núi xanh tiếp với biển. Với nghìn năm sóng vỗ mà tạo thành bãi cát phẳng phiu mềm mại như lưng nai.
Tối nay trăng rằm từ biển mọc lên vàng ươm như quả bưởi chín. Rồi tỏa ánh sáng bàng bạc trong ngần khắp không gian. Dân cư triền núi Hòn Hèo tổ chức “Hội ngắm trăng” với biển. Ngay từ chiều bầy vượn, khỉ đã cắm những lá cờ bằng cây lau mía cao vút xung quanh tạo không khí dạt dào. Bầy Kéc, Phượng Hoàng, Cà Cưỡng, Bìm Bịp đi cắt các dây tơ hồng, hoa găng, sợi vòi voi, bìm bìm giăng quanh các ngọn cây như hoa đăng đám cưới. Mấy gã lợn to khỏe dùng cái mõm to dài ủi bằng các mố cát rồi đầy cao thành sân khấu. Anh Sơn Dương tha nhành cây sơn tùng cắm trên sân khấu. Lũ chim chóc ngắt dây dăng vào tạo thành sân chơi rực rỡ.
Trăng nhô ngang mặt thì muôn loài đã hội tụ áo xống vui vẻ chơi. Màn mở đầu là bản hòa tấu của các loài chim Sáo Núi, Bách Thanh, Tố Tộ và Kéc. Các nghệ sĩ vượn đứng bên đánh đàn bằng dây tơ và nhóm chà vá thổi kèn lá. Nghe tiếng hát véo von tưng bừng tất cả cùng tung tăng cầm tay nhảy múa. Vừa hết bài thì từ biển xuất hiện bầy cá heo nhảy múa trên sóng nước. Trên trời bầy chim yến, mòng biển, kéc biển cũng bay vào nhảy nhót. Thật đúng là ngày hội rừng núi biển xanh.
– Cảm ơn các nghệ sĩ thanh nhạc! Giờ đến cuộc thi vui!
Bác Chà Vá đứng trên sân khấu nói vào loa cuộn bằng lá mít rừng oang oang mà trầm hùng.
Cậu Phượng Hoàng Đất mỏ to đứng ra xướng thay :
– Màn đầu tiên : múa võ hầu do thủ lĩnh Hoàng Thiên cùng nhóm biểu diễn!
Hoàng Thiên nhảy vụt ra sân. Vòng tay bái lạy cung kính lão trượng – trưởng ban tổ chức : bác vượn Chà Vá rồi hô vang một tiếng. Đội quân dũng sỹ khỉ lông vàng ùa ra múa diễn những thế võ của Hầu vương – Tôn Ngộ Không. Xem các võ sỹ khỉ múa các điệu võ đẹp như tranh, khán giả reo hò phấn khích vang lừng.
– Cảm ơn các võ sĩ Hầu vương Hoàng Kim ! Sau đây tới màn thi biểu diễn nhạc kèn lá của đoàn ca nhạc Chà Vá Chân Đen !
Tiếng kèn lá réo rắt lay động từ rặng cây bờ đá, thánh thót tới tận ánh trăng ngân trên bầu trời tím thẫm. Mọi khán giả như lịm đi trong giai điệu ngọt ngào mê đắm. Bác Chà Và cũng thổi và có phần say sưa hơn các cháu con mình. Đúng là “vượn hót” không sai. Tiếng nhạc môi bờ đá của vượn Chà Vá làm mặt biển thêm lung linh hơn. Những hạt lân tinh nổi theo cơn sóng lấp lánh dạt vào bờ…Nhiều loài lần đầu tiên nghe nhạc lá thấy ngỡ ngàng như say mơ.
Khi tiếng kèn lá dừng trên môi Chà Vá mà MC Phượng Hoàng mãi mới thốt ra lời cám ơn. Bọn heo rừng tuy không rành nghe nhạc nhưng biết sau tiết mục này đến trò mình nên sốt ruột nghếch mõm kêu eng éc. Phượng hoàng bừng tỉnh trở lại việc mình :
– Mời các lực sỹ heo rừng ra sân thi màn ủi mương!
Chả là bọn heo rừng chuyên vào nương sắn vườn khoai của dân ủi lấy củ tha về ăn nên mõm dài như cái máy ủi, vừa chai lỳ vừa mạnh mẽ nên Ban tổ chức bày cho chúng thi ủi bãi cát. Trúng bài các vị họ Trư sướng tít mắt chuẩn bị mõm đầy hăm hở.
Phát còi lệnh của Bìm bịp vừa vang lên, bầy heo đã cắm mõm xuống cát. Rồi như máy cày hai bên mõm cát bay vèo vèo. Phía sau cái thân mình ục ịch là các con mương nhỏ sâu hun hút. Nhìn thấy cảnh tượng đó nhiều khán giả hãi hùng trước sức mạnh của bọn nhà Trư. Bác vượn thầm nghĩ: “Bọn này đúng là hung thần của con người khi vào nương rẫy đây”. Bầy heo rừng nghểnh mõm lên cả bãi cát tanh bành những rãnh ngang dọc, thật kinh hoàng !
– Cảm ơn những đại lực sĩ heo rừng dũng mãnh. Giờ đến màn thi nhảy cao của các chàng sơn dương.
Đàn sơn dương nhẹ nhàng bước ra uyển chuyển như không. Chỉ trong tích tắc nhún mình, cả bầy đã đứng trên mỏm đá cheo leo như với mõm nuốt cả vầng trăng lấp loáng. Thật kỳ vĩ và lộng lẫy của các chiến binh núi đá kiêu hùng.
– Đến lượt hội thi rước đèn !
Khán giả ngơ ngác chưa biết trò gì thì từ trong bụi cây một đám đèn lấp loáng tiến ra. Một lúc khán giả mới nhận ra đó là trò chơi của bọn Cầy Đèn! Từ ánh mắt thao láo của chúng sáng quắc như đèn pin lia qua lia lại như quân tuần tra trông phát khiếp vì giống ma trơi !
– Giờ đây mời các bạn cùng thưởng thức trò gặm bắp nhanh nhất.
Rổ bắp ngô non được đưa ra, bầy kéc xanh, đỏ, tía nhào ra rồi tất cả mỗi con một quả. Ban giám khảo sóc ra lệnh: “Một phút, ba mươi giây ai gặm sạch hạt thì thắng cuộc”. Bọn kéc hăm hở giơ chân giữ quả rồi gặm nhèm nhèm một loáng chỉ còn trơ lõi.
– Phần thắng đã trao cho Kéc Hồng!
Cứ thế hươu sao, hoẵng, nai bước ra múa sừng, thi chạy…tác tiếng âm vang rộn rã cả núi rừng. Dưới biển từng đàn cá heo uốn mình vượn con tạo sóng với ánh trăng…
Bác Chà Vá phấn khởi bước ra tặng quà cho các diễn viên tham dự. Thủ lĩnh hầu vương Hoàng Kim thay mặt anh em núi rừng tặng vòng hoa cho anh em biển cả. Cá heo, ó biển và chim biển nhận trong tiếng hò reo khắp núi đồi và bờ biển.
Chương 3: Cuộc tử chiến bi tráng bên mỏm đá quỷ
Sau buổi hội tụ vui chơi bên bờ biển, bác Chà Vá rất vui và có phần tự hào vì mảnh đất xanh tươi của mình thật thanh bình, an lành. Tuy nhiên theo linh cảm của kẻ đã sống qua nhiều năm tháng thì không bao giờ việc thanh bình được lâu. Bởi đi cùng với muôn loài thú rừng thì luôn có con người. Chính con người luôn tìm tới muôn thú để săn bắn. Sườn núi này tuy hiểm trở nhưng theo lời của bọn hoẵng, nai thì đã có những con đường nhỏ và bóng người đang tiến về mảnh đất này. Đem lời này ra hỏi, bọn bìm bịp gật đầu công nhận. Bìm bịp hay len lỏi, chui lủi các bờ bụi khắp nơi kiếm rắn rết nên có thể gọi là kẻ am hiểu mọi việc hang cùng hốc hẻm.
Ngồi với các chim thú, bác Chà Vá lo lắng nói :
– Ta nghiệm thấy hình như chốn này có sự nguy hiểm! Bởi ta thấy bọn kéc đi phá nương bắp. Heo rừng đi ủi rẫy khoai mì. Hươu hoẵng hay sơn dương nhởn nhơ trên đồng cỏ và núi cao. Bọn vượn khỉ nhảy nhót bay lượn khắp nơi đùa giỡn. Đây thực sự là một nguy cơ đấy các cháu ạ !
Nghe bác Chà Vá kể lể và lo lắng, bầy thú chim nhiều đứa cười thầm trong bụng và có vẻ coi thường. Bởi ở tận cùng thế giới này thì làm gì có ai đụng chạm đến. Thủ lĩnh khỉ Hoàng Kim nói :
– Bác có nói quá không ? Bọn cháu rong chơi khắp dãy núi này mà đâu thấy gì đâu ? Mà nếu có ai thì chúng cháu sẽ chạy hết.
– Không đâu. Cháu có biết năm xưa cha cháu đã phải hy sinh tính mạng để cho bầy đàn cả vùng này bình an không ?
Bác Chà Vá trầm tư một lúc rồi mới thủng thẳng kể. Các loài thú có nghe đôi lần nhưng được nghe chuyện trong không khí trầm lặng này thì chưa nên tất cả im lặng. Thủ lĩnh khỉ đứng bên đầy lề phép.
… Ngày đó chốn núi rừng này cũng bình an như hôm nay. Mọi loài đều sống an nhiên tự tại. Chợt một hôm gia đình nhà khỉ vàng tóc nâu bị mất một thằng con. Ai cũng nghĩ nó đi lạc nhưng tới ba ngày không tìm ra. Cả bầy hỏi nhau khắp nơi cũng không thấy. Rồi tiếp đến cậu khỉ lông hung nổi tiếng khỏe mạnh chuyên đi rừng hái quả cho nhà khỉ cũng biến mất. Ta cùng cha của Hoàng Thiên cho rằng nhất định nơi đây có ai đó như con người đặt bẫy hay dùng súng săn nhưng bầy sơn dương cho biết chúng chạy kiếm khắp nơi vẫn chưa thấy bóng dáng con người. Vậy kẻ nào mà toàn đi bắt khỉ, vượn ? Hầu Vương – cha của Hoàng Thiên chợt tái mặt: “Hay có lũ beo báo mò đến đây?” Ta lắc đầu :“Tôi sống từ nhỏ ở đây chưa bao giờ gặp bọn đó cả!”. “Nhưng liệu có tên lạc rừng mò đến ?” ? Hầu Vương nhăn chán suy nghĩ đầy đau khổ. Ta động viên an ủi : “Không có đâu vì ta chưa nghe tiếng beo gầm mà!” Nói vậy nhưng chính ta cũng linh cảm vì bọn beo khác hổ chúng lẳng lặng như mèo già đi ăn vụng, ít kêu la hay ồn ào vậy nên nếu có thì… mà do leo trèo rất giỏi nên món chúng hay rình ăn chính là khỉ hay vượn. Đó chính là sát thủ đáng sợ nhất của họ hầu nhà ta.
Rồi tin lan truyền ra khắp núi đồi nhất là họ hàng nhà khỉ, vượn không được tự ý đi một mình. Bọn trẻ nhóc không được rời cha mẹ anh đi nô đùa vui chơi. Cả làng khỉ im lặng trong lo lắng về bóng ma vô hình đang ẩn khuất trong lùm cây gộp đá và bóng tối. Tất cả bọn khỉ, vượn trai tráng đều đứng canh ở các chốt xem có kẻ nào lẻn vào gây chuyện… Tưởng êm. Một sáng âm u ẩm ướt nhà anh Khỉ Vằn ầm ĩ toán loạn với tiếng hét thất thanh kinh hoàng. Đàn khỉ, vượn bừng tỉnh đu cành chạy sang. Đến nơi chị Khỉ Vằn đang khóc vật vã thê thảm: “ Có kẻ giết chồng tôi ! Giết chồng tôi và lôi đi rồi !” Thủ lĩnh khỉ Hầu Vương cùng bác Chà Vá xốc tay hỏi: “Thật không, nó là ai ?” , “Tôi không nhìn rõ chỉ nghe tiếng chồng tôi thét lên rồi mất hút sau tàng cây kia!”. Hai vị thủ lĩnh khỉ và vượn đứng lặng đi, rồi bất giác cùng nói thảng thốt kinh hoàng: “Thằng Beo rồi!”.
Nhóm khỉ do thủ lĩnh Hầu Vương dẫn đầu. Bác Chà Vá đi theo. Cả bọn lần theo dấu vết từ cây da nơi khỉ lông vằn bị lôi từ hang ra thì đúng có vết máu ở trên thân cây. Chứng tỏ chỉ có thằng beo mới có thể làm được điều đó. Từ đây mất hút trong ngàn xanh thăm thẳm không dấu vết gì nữa. Chỉ có tiếng gió nhẹ là lạnh tận tâm can những ai có mặt. Bầy khỉ đi theo tái mét mặt kinh hãi khi nhìn vào thẳm sâu, nơi đó có thằng báo đốm hay báo hoa đang ẩn mình. Cứ đói bụng lại mò ra chụp cổ một con khỉ tha đi. Sợ đến nhũn người.

Bác Chà Vá cũng run sợ. Tuy nhiên không phải bác sợ cho tính mạng mình, điều bác lo sợ chính là bầy đàn của nhóm vượn và khỉ đây. Kiểu này thằng béo sát thủ này cứ đi rình rồi vài ngày tóm một đứa khỉ hay vượn thì chẳng mấy chốc sạch đàn tuyệt chủng. Điều đáng sợ là khỉ hay vượn không phải đối thủ của beo. Giống như chuột với mèo. Nhìn thấy đôi mắt vằn đỏ của nó là mình nhũn ra, chân tay nhão mềm không sao chạy nổi… thật thê thảm cho số phận bầy khỉ, vượn ở đây rồi! Bất giác nước mắt bác vượn già trào ra giàn dụa như mưa. Chẳng dè thủ Hầu Vương vỗ tay lên vai bác vượn an ủi :“Chúng ta sẽ có cách chống lại tên beo bạo tàn này bác ạ !”. Bác vượn thổn thức đầy hoang mang: “Chống sao được anh ?”. Khỉ thủ lĩnh lẳng lặng bỏ đi. Bác vượn nhìn theo lắc đầu tuyệt vọng.
Từ khi được tin trong cánh rừng có con beo. Cả làng khỉ, vượn dúm dó sợ hãi. Mỗi khi đi đâu chúng đều lơ láo hoảng hốt hái đại vài thứ quả dại lôi về hang ăn. Không còn cái cảnh ngồi vắt vẻo trên cành nhấp nháp hay đu dây nhảy lượn trên cành lá vui đùa nữa. Bọn khỉ, vượn ngồi thu lu hay nằm bẹp như đói lả. Cả bầy khỉ im ắng, không có tiếng chí chóe. Giờ hễ nghe tiếng thét thất thanh thì có thể hiểu đó là lời vĩnh biệt của một con vượn hay khỉ đã rơi vào móng vuốt và miệng của tên beo đó rồi!
Bác Chà Vá gọi mấy lần nhưng bên hang của nhà Hầu Vương chỉ ló ra mỗi khỉ vợ. “Ông Hầu Vương đi đâu?” Khỉ vợ lắc đầu nước mắt ngấn sụt sùi lo lắng: “Nhà tôi đi đâu mấy ngày nay chưa về, tôi cũng không biết đi đâu ạ!” – Bác vượn hoảng hốt như mê sảng: “Thế à ? Ông ấy đi đâu nhỉ?” Ngồi thừ ra một lúc, bác vượn mệt mỏi trở về đầy rã rời với câu hỏi vẩn vơ trong đầu :“Ông này đi đâu nhỉ?” Ngẩng đầu lên thấy ngồi lố nhố xung quanh lũ khỉ vượn mặt lo âu sầu thảm, nhiều đứa chỉ dám nhấp nháp những chiếc lá đắng chát.
***
– Bác Chà Vá ơi ! Bác Chà Vá ơi ! Ở mỏm đá quỷ thủ lĩnh Hầu Vương và anh Sơn Dương đầu bạc đang đánh nhau với thằng beo đốm !
– Trời ơi ! Thế ư ? Bác Chà Vá giơ tay lên đầu than khóc : – Thế thì chết rồi !
Cả bầy khỉ, vượn cùng chim chóc muôn thú chạy rùng rùng. Đứa leo cây luồn cành, đứa chui qua kẽ đá, đứa chạy băng băng trên vạt cỏ hướng Mỏm Đá Quỷ.
Mỏm Đá Quỷ là đỉnh núi cheo leo ở dãy núi Hòn Hèo, nó nghênh ra như cái mõm con quỷ. Phía dưới là vực biển sâu thẳm xanh tới rợn tóc, nơi đó chỉ có sóng vỗ chồm lên như bầy ngựa điên đầy hung tợn. Giờ đây tất cả dân cư triền núi đều hướng ra đó : Mỏm Đá Quỷ.
Ở đây trên phiến đá con beo vằn vện như mặc áo da trăn đang nhe răng chồm lên nhào vào cấu xé Hầu Vương. Bên cạnh có anh Sơn Dương đầu bạc đang dùng sừng đâm tới đâm lui con beo.
– Ôi trời sao lại đánh nhau với mãnh thú thế? Lại đánh nhau bên vách đá Mõm Quỷ thế này thì sao mà sống đây!
Bác Chà Vá đập tay xuống đất khóc than đau khổ. Muôn thú đứng quanh mặt tái dại kinh hoàng. Có lẽ hầu như tất cả đều lần đầu tiên trong đời chứng kiến cảnh đánh nhau đẫm máu sống còn như thế này. Có tiếng khóc to rồi nhiều tiếng kêu thét vang trời.
Trên bãi đấu tên beo mắt long lanh nhưng rất ta đây. Nó biết có đầy lợi lợi thế với đôi tay đầy vuốt nhọn. Thế nên thi nhau vả vào mặt vào đầu Hầu Thiên và Sơn Dương vô cùng dũng mãnh. Mặt mày Hầu Vương và Sơn Dương ròng máu nhưng cả hai không rời chiến trường vẫn như dũng tướng lăn xả vào mãnh thú. Thực tế Sơn Dương và cả Hầu Thiên có thể tung mình chạy thoát nhưng tại sao chúng cứ ở đây dờn dứ với con beo say máu ? Bên ngoài có tiếng hô: “Dùng đá ném vỡ đầu tên beo đi!” rồi tiếng rào rào đá ném tới nhưng Hầu Vương lăn quay ra vì trúng đá lạc. Bác Chà Vá hét lớn :“Dừng lại! Không ném nữa! Không ném nữa !”. Cả ba hồi tỉnh đứng thế chân vạc thủ thế ! Hầu Vương hét lớn: “Anh Sơn Dương ! Húc đẩy tên beo và tôi xuống biển !” Nghe thế bên ngoài anh lợn lòi răng lòi tròn như vòng sắt sùi bọt mép, mắt đỏ sọc như máu gầm lên :
“Để tôi ! Để tôi!” hét lớn như sấm rền anh lợn lòi lao vào như tảng đá. Tên beo bất ngờ nhảy vọt lên tránh đòn nhưng cũng lúc đó Hầu Vương lao lên ôm chặt lấy tên beo đẩy ra xa và… cả hai cùng rơi vút xuống vực biển !… Cảnh tượng kiêu hùng dũng cảm vô song đó của Hoàng Vương đó làm tất cả muôn thú lịm kinh hoàng rồi đồng thanh kêu khóc : “Hầu Vương– Đại vương ! Đại Vương!”. Cú đánh cảm tử khủng khiếp của Hầu Vương quá bất ngờ với cả biển xanh. Vực biển thẳm sâu nhấn chìm mất hút. Bầy sơn dương khỉ leo lên các mỏm núi nhìn xuống vực biển chờ đợi rất lâu nhưng chỉ có sóng trắng nổi lên đập vào bờ đá… Bầy thú trở về trong đau đớn tang thương.
Thì ra để chiến thắng tên beo hung tàn, Hầu Vương đã tự mình đi làm mồi nhử. Sau nhiều ngày đi săn hùng truy vết Hầu Vương tìm được hung thủ ở trên cành cây sa tượng ở gần mép đá Mõm Quỷ. Hầu Vương gặp nó ngủ vắt bốn chân thõng thượt trên cành cao khoái trá của kẻ bạo vương cô độc. Nghĩ tới nghĩ lui mà không có cách nào đánh trực diện với nó được, mà có đánh chắc chắn chỉ làm mồi ngon cho nó. Buồn rầu tuyệt vọng lết về, chợt thấy trên mỏm núi có cục đá rơi ùm xuống biển sâu ! Hầu Vương bừng tỉnh và nghĩ ra kế. Nó tìm anh Sơn Dương – kẻ nổi tiếng đứng trên vách đá cheo leo không bao giờ té ngã. Nghe Hầu Vương nói, anh Sơn dương lắc đầu quầy quậy : “Không ! Thế thì cậu chết à ? Không được đâu ?” . Hầu Vương năn nỉ chân tình : “Giờ mỗi tuần vài con khỉ đồng bào em rơi vào miệng nó, cứ đà này vài tháng nữa sạch bóng luôn đấy anh !” Sơn Dương thở hắt ra đau khổ, một lúc lâu ngửa lên trời nước mắt chứa chan: “Thôi đành kiểu vậy, may sao chỉ tên beo đó xuống đáy biển!”. Hầu Vương hôm lấy cổ Sơn Dương thân ái chứa chan lòng biết ơn.
Trưa đó như kế hoạch Sơn Dương và Hầu Vương ra mỏm Đá Quỷ. Thằng beo đang nằm mơ mơ màng về bữa thịt khỉ hôm trước, nay bụng đói mà chưa kiếm được món gì vào bụng… chợt nó thấy một con khỉ vàng to bự đang ngồi trên mỏm đá như muốn dâng hiến … Beo cười đắc ý trườn mình nhẹ nhàng bước tới. Gần tới nơi nó lấy đà nhảy tới. Hầu Vương nghe mùi hắc liền tung mình nhảy tránh thoát hiểm và cuộc chiến bắt đầu…
Nghe bác Chà Vá kể, Hoàng Thiên cùng bầy khỉ nghẹn ngào đau đớn. Không ngờ cậu có cha thủ lĩnh cao cả và oai hùng dám hy sinh vì bình yên của bầy đàn. Cuộc sống bao năm qua thanh bình chính nhờ sự cao cả của vị thủ lĩnh anh hùng đó.
– Cha cháu xứng đáng là vua của bầy khỉ và vượn chúng ta ! Cháu sẽ kế tục sự nghiệp của cha nhé !
Bác Chà Vá xúc động vuốt đầu chàng thủ lĩnh khỉ trẻ tuổi.
LÊ ĐỨC DƯƠNG
(Còn tiếp)


