Mon đã lớn thành chú khỉ thiếu niên nhưng vì đói ăn nên hơi gầy yếu. Giờ tuy có thức ăn nhưng khỉ nhiều quá nên không tranh giành được. Xưa chỉ có khỉ thì nay mỗi ngày có rất nhiều du khách sang đảo thăm quan ngắm chơi với khỉ nên nảy sinh ra rất nhiều chuyện liên quan tới người…
Chương 9 : Đi ăn xin, mò ăn trộm

Mon đã lớn thành chú khỉ thiếu niên nhưng vì đói ăn nên hơi gầy yếu. Giờ tuy có thức ăn nhưng khỉ nhiều quá nên không tranh giành được. Xưa chỉ có khỉ thì nay mỗi ngày có rất nhiều du khách sang đảo thăm quan ngắm chơi với khỉ nên nảy sinh ra rất nhiều chuyện liên quan tới người.
Một hôm hai mẹ con nhà Mon đang ngồi buồn bắt chấy cho nhau trên gộp đá thì bọn sai nha của khỉ chúa Đầu Chó khệnh khạng bước tới. Một tên quát :
– Trong nhóm này có bọn khỉ toàn ngồi không lại đi ăn của đại vương. Theo lệnh đại vương từ nay chúng mày phải đi làm để nộp thuế cho ngài!
Mẹ Mon nhỏ nhẹ hỏi :
– Thế chúng tôi phải làm gì ?
Chỉ vào mặt mẹ con Mon, thằng Đầu chó nói sẵng:
– Như mụ đi dọn dẹp quét dọn dinh cho đại vương còn thằng nhóc này đi lính cho ngài.
– Không được đâu, nó còn nhỏ phải để ở với tôi. Đi đánh nhau thì chết nó à ?
– Vậy thì nó làm sao mỗi ngày đi kiếm gì nộp cho đại vương tiền hay thức ăn.
– Nó bé bỏng thế này thì kiếm bằng cách nào ?
– Mụ này lắm mồm quá đấy ! Giờ có mấy cách : đi ăn cướp. Ăn xin của con người thì mày chọn cách nào ?
Nói đến đây bác khỉ già bước ra chắp tay với thằng kia :
– Vậy cho bác cháu tôi đi xin về nộp thuế cho các vị
Quay sang mẹ Mon, bác khỉ già nháy mắt ra hiệu như yên tâm :
– Chị cứ để tôi đi với cháu làm nghĩa vụ cho đại vương.
Từ đó mỗi sáng mẹ Mọn đi theo nhóm khỉ vào dinh chúa khỉ làm tạp dịch bưng bê còn Mon cùng bác khỉ già xách bị đi ăn xin. Ban đầu tưởng ít hóa ra khắp nơi có rất nhiều khỉ ăn xin. Nên kiếm được một chỗ xin thật khó nên mỗi khi có tàu từ đất liền cập bến đảo bầy khỉ ăn xin đã chầu chực tận cầu tầu đi lẽo nhẽo theo chìa tay ăn xin cho tới tận cửa hàng bán đồ ăn cho khỉ như bắp rang, mía, lạc…Mon cùng bác đội chiếc nón lá ghép bằng lá bàng, tay cầm bị rách chìa tay xin. Nhìn cảnh đứa con, cháu của vị hầu vương oai hùng năm xưa nay phải đi ăn xin bệ rạc để cúng nộp cho bọn cai trị, bác khỉ già không khỏi ngậm ngùi. Thỉnh thoảng mẹ Mon lẻn ra gặp con trai nước mắt sụt sùi. Hai mẹ con đều khổ. Ở dinh làm phục vụ không đi kiếm ăn chúng cho gì ăn nấy còn sai mắng đánh đập suốt ngày.
Cùng với khỉ có mẹ con nhà gà cũng lích rích ra nhặt hạt rơi vãi. Cả anh mèo già dắt theo con chuột chù mõm dài nhe cả răng đi theo để kiếm miếng ăn. Gặp ai anh mèo cũng giả lả điệu đàng dựng đuôi cọ đầu vào chân khách. Thấy con mèo ngoan đi cùng con chuột chù tội nghiệp người ta bẻ bánh cho. Có cả cho dê choai suốt ngày kêu be be như kèn nhức tai. Gặp ai cũng nghếch mõm miệng lắp bắp như: “Cho miếng đi ! Cho miếng đi !” Không ai cho thì tìm bụi cây lia lưỡi nhai rau ráu.
Còn với bọn khỉ đi ăn xin cũng không dễ vì bầy ăn mày quá hỗn hào láu cá.
Mỗi lần có một du khách mua túi bắp bốc ra cho thì có hàng chục con khỉ nhảy vào tranh cướp bấu cả tay người nên nhiều người sợ không dám cho chỉ dám rải quà trên đất. Lũ khỉ càng đánh nhau hơn. Mon với bác khỉ thật thà tính nhặt bỏ vào túi để đem nộp bị chúng nhào vào đạp cấu xé. Chút bắp dành dụm để đem nộp bị trấn lột trắng trợn nên suốt mấy buổi đầu không có gì nộp bị bọn tay chân của khỉ chúa hạnh xách, tát cho sấp mặt vì tội ngu đần lười biếng! Thằng khỉ mặt chó sẹo rỗ đầy mặt quát: “Sao chúng mày ngu thế ! Đánh thẳng tay chúng nó chứ !” Nói rồi nó đá đít hai bác cháu như mớ rẻ ra khỏi dinh. Hai bác cháu bụng lép kẹp nhăn nheo lủi thủi ra về. Mẹ Mon lấm lét dúi vào tay hai bác cháu hai mẩu khoai mốc xanh do bọn chúng vất đi để ăn đỡ lòng.

Thấy mấy ngày đi ăn xin không được bọn cai khỉ lôi Mon ra mắng :
– Thôi mày không theo thằng già này mà nên đi theo bọn tao hướng dẫn cho kiểu kiếm ăn mới.
Bác khỉ mếu máo :
– Cháu tôi bé nhỏ, gầy yếu biết làm gì mà các vị bắt đi theo. Không được đâu ? Mà có đi đâu cũng phải cho tôi đi !
– Ông già lọ mọ thì làm sao theo được, kệ nó cứ đưa nó cho chúng tao.
Rồi chúng chỉ vào mặt Mon :
– Thằng này tuy bé nhỏ nhưng tướng tá rất trông rất lạ không giống một con khỉ thường đâu.
Một thằng bên ngoài trông rất quen quen thì ra đó là thằng khỉ răng vổ xưa ở Hòn Hèo nay đi theo lũ khỉ Đầu Chó kiếm ăn liền bước ra đầy ta đây: “Thằng nhóc này cha nó là thủ lĩnh của bọn tôi đó. Nếu bình thường thì nó là tiểu vương ở xứ tôi chứ không phải vừa đâu. Chẳng qua cha nó chết nên mồ côi với mẹ thì đành thân phận thế này đấy!” Nghe thế bọn khỉ kia trề dài môi, gãi đít chọc quê khẹc khẹc chú khỉ tí hon: “Vậy thì phải bắt nó ăn xin rồi, giờ bắt đi ăn trộm cho nó biết thân phận hèn hạ như thế nào!” Nói rồi chúng xách thằng bé tội nghiệp đi. Bác khỉ già khụ khụ bám theo, chúng đuổi mấy lần nhưng bác vẫn bám theo để bảo vệ Mon: “Để tao đi cùng trộm với chúng mày, chứ thằng nhóc này mới sinh ra biết trộm cướp gì? Tao xưa vốn làm trùm trộm trứng gà rừng đó!” Bác khỉ già nói dối để chúng tin mục đích là đi sát cùng Mon để che chắn cho cháu. Nghe thế lũ khỉ kia cười ằng ặc : “Hóa ra trông lão già cả mà là trùm trộm trứng gà đấy! Ghê thật! Xin bái phục đại sư !”
***
Trưa nắng chang chang. Bầy khỉ đi dạo mấy vòng quanh nơi nhiều người khách du lịch tụ tập dưới những tàng cây hay mái lều nghỉ ngơi. Đây chính là mục tiêu của nhóm khỉ đi trộm đồ mà Mon là một thành viên bất đắc dĩ. Tìm mãi thằng đầu đàn miệng sứt răng nên cứ thè lưỡi ra như lưỡi chó trông đáng ghét. Chính nó là kẻ bày ra chuyện đi ăn xin và giờ chuyển sang ăn trộm của con người. Nó từng thưa bẩm với khỉ chúa : “Đại ca! Em thấy chờ con người ban phát cho mấy gói bắp rang thì chết đói. Hay ngửa tay nhờ quân Cái Bang ( kẻ ăn xin giang hồ) đi kiếm thì bao giờ khá? Đã đến lúc phải “múc” của bọn người những “quả đậm”. Vì sau nhiều ngày đi trinh sát em thấy có nhiều nhóm người đem rất nhiều thức ăn, hoa quả sang đây bày cỗ ăn chơi. Vậy tại sao chúng ta không lấy của họ?” Khỉ Chúa hừ mặt nghệt ra thèm thuồng nhưng vẫn ta đây hách dịch : “Lấy bằng cách nào?” Thằng sứt răng thè lưỡi rồi giơ bàn tay có hai ngón bẩn thỉu đầy đất, cười hề hề đầy nham hiểm và nịnh bợ: “Chôm chỉa đại ca !” Nói xong nó gãi gãi đầu như muốn khoe với chủ nhân rằng mình có cái đầu rất thông minh ! Khỉ Chúa băn khoăn: “Tao vẫn nghĩ con người tinh ma lắm đâu khù khờ như bọn chim, gà ở rừng đâu mà trộm trứng bốc ổ?” Lũ khỉ lâu la phụ họa: “Đại ca ơi, con người này nhất là những người to như hà mã, da đỏ như tôm luộc trông ngu ngơ lắm! Có nhiều lần họ xuống biển để đồ ăn trong túi trên bờ. Bọn em lẻn vào moi hết mà không biết gì đấy!” Khỉ Chúa cười sằng sặc vỗ đùi : “Ồ hay thế ! Vậy cứ kiếm đi cho tao xem!”
Thế là biệt đội Đạo Chích ( ăn trộm) của nhà khỉ được thành lập. Chúng đi lang thang khắp đảo. Bám theo những du khách mắt đảo gian sảo để tìm kiếm. Gặp những túi to, ba lô căng bọn khỉ đều chú ý. Chờ du khách mở ra rồi soi mắt nhìn xem có gì để đánh trộm. Nhất những buổi trưa vào giờ ăn. Thấy du khách trải tấm nhựa bày đồ ăn ra thì chúng nép mình trong tàng cây, bờ đá chờ hớ hênh là chôm… Giai đoạn này nhiều du khách mới tới chưa biết được lũ khỉ ra sao nên ít cảnh giác nên ăn trộm rất dễ dàng.
Nhóm của Mon đi săn một đoàn nước ngoài đem nhiều hoa quả đầy túi. Mon nghe lời bác dặn rằng mình đi theo cầm đồ chứ đừng lẻn vào xé túi mở bao móc đồ. Mon nghe lời vì tối mẹ biết chuyện cũng khuyên rằng ăn trộm là rất xấu của loài khỉ. Nay vì hoàn cảnh con phải theo, nhưng không ăn trộm rồi dần dần chúng chán cũng đuổi Mon về không cho theo nữa.
Đoàn du khách bày đồ ăn hoa quả, chỉ để một người ngồi trông rồi xuống biển tắm. Họ tính khi quay lên sẽ ăn. Thằng đầu trò giả bộ què cẳng đi cà nhắc cà nhắc đến trước mặt người canh xin ăn. Người này cười khanh khách thương cảm lấy cho quả chuối chín vàng. Thằng khỉ sứt răng cầm quả chuối nuốt nhồm nhoàm đói khát. Người khách thích thú đưa thêm cái bánh ga tô to hắn cũng chộp lấy nhồm nhòm bẻ nuối làm bạnh hai bên má lòi cả cục như họng con chim Bồ Nông nuốt cá trông thấy tức cười. Trong khi thằng khỉ kia vừa ăn vừa làm trò người khách không để ý tới chiếu đồ ăn đang để sẵn phía sau. Bầy khỉ bò sát đất ùa chạy vào mỗi con bốc một món chạy ra. Mon với bác khỉ già đứng ngoài được một thằng khệ nệ đưa cho một cái gì lạ hoắc. Thì ra trong lúc vội vàng thằng khỉ này moi một cái máy ảnh. Nó đưa vào miệng muốn gặm vì tưởng cái bánh như muốn mẻ răng nên gặp Mon nó ném cho bắt cầm. Mon đành khệ nệ vác cái máy ảnh mi ni đi.
Ra một góc gốc cây, hai bác cháu mân mê xem cái “bánh này” ăn làm sao. Nhưng bác khỉ lắc đầu. Mon ngắm nghía và nhìn vào lỗ máy ảnh thấy khuôn mặt bác khỉ nhăn nhó trông rất buồn cười ngồi trong đó ! Rồi nó bấm vào một nút. Cái máy kêu to “xạch!” Như phát súng làm Mon rã rời sợ hãi buông ra như cục đá ! Để một lúc nó vẫn nằm im không la hét gì cả. Bác khỉ cười :“Thôi con cứ cầm lấy đi đem về cho chúng nó!” Ở ngoài bãi, đoàn du khách rượt đuổi la hét ầm ĩ theo bầy khỉ ăn trộm phá tanh bành bữa trưa của họ. Có tiếng cười vang cả góc đảo. Mấy người bảo vệ áo xanh bước ra lắc đầu an ủi những du khách.
Chuyện nói thêm về cái máy ảnh do Mon cầm. Sau này người ta tìm được lại cái máy ảnh. Khi mở ra thấy có nhiều hình ảnh khỉ lớn khỉ bé nhăn nhó, đánh nhau đùa giỡn… Thì ra khi đưa về bọn khỉ thi nhau bấm như món đồ chơi thú vị. Sau chán thì bỏ lại vắt lên cành cây. Những bức ảnh đó người ta rửa ra in thành ảnh triển lãm vui ghi rằng đây chính là những tác phẩm của “Nghệ sĩ Tôn Ngộ Không” làm nhiều du khách thấy thích thú.
LÊ ĐỨC DƯƠNG
(Hết trích tiểu thuyết)



