Gió rừng thăm thẳm – Tiểu thuyết của Đặng Bá Canh – Kỳ 8

Cập nhật ngày: 16 Th2 2026 21:41

 Đêm đã về khuya. Y Manh cho thêm củi vào bếp. Gió cuốn răng rắc ngoài vườn rồi lọt qua khe cửa thổi vù vù. Những đốm tàn chờn vờn quanh cái gùi Y Manh mới đan xong đang gác bếp. Con Han trở dậy, nặng nề vác cái bụng bầu đi từ trong buồng ra đón hơi ấm.

Nhà văn Đặng Bá Canh ở Đắk Nông

CHƯƠNG XVII

 

Đêm đã về khuya. Y Manh cho thêm củi vào bếp. Gió cuốn răng rắc ngoài vườn rồi lọt qua khe cửa thổi vù vù. Những đốm tàn chờn vờn quanh cái gùi Y Manh mới đan xong đang gác bếp. Con Han trở dậy, nặng nề vác cái bụng bầu đi từ trong buồng ra đón hơi ấm. Mấy đêm trước, lão đã đi ngủ, con Han vẫn cứ lục tục đi đi lại lại mãi đến khi gà gáy sáng mới thấy lên giường nằm.

– Khuya rồi, ngủ đi con.

– Con ngủ không được cha à.

– Tao thấy mấy hôm mày khó ngủ rồi đó. Hay cái đứa cháu của tao nó đạp bụng mày?

– Dạ cha, nó đạp dữ lắm.

– Hử, sắp đến lúc sinh nở chưa con?

– Dạ, chừng hơn tháng nữa.

– Để mai tao vào rừng, tao đào ít khoai mài về nấu mà ăn. Ăn khoai mài vừa ấm bụng vừa dễ ngủ.

– Thôi cha à, đào làm gì cho vất vả. Cha già rồi.

Lão cười. Con Han hay lo. Lão chỉ cần đem theo cái xà gạc và cái cuốc chim, xế bóng lão đi, chiều tối về đã có nửa bì khoai mài rồi. Mà một lần vào với rừng là một lần lão thêm khoan khoái. Ngước mắt lên nhìn con sóc chuyền cành thoăn thoắt đi mút trái cây tít trên ngọn cao rồi quay sang thấy con gà rừng le te cất tiếng gáy trong bụi mây gai giăng tua tủa. Mệt thì tạt qua con suối vốc bụm nước phả vào mặt, nó mát đến tận từng sợi râu. Siêng hơn nữa thì dùng cái dao chém ít cá suối về xâu mấy xâu mà nướng chấm muối ớt xanh. Vui vẻ, thư thái lại cho lão cái cảm giác lão vẫn còn trẻ khỏe.

– Thế hôm sau mày sinh ở nhà hay sao?

– Con không biết, anh Đại nói để đó anh tính.

Nói rồi con Han vội đi vô buồng khi nghe chuông điện thoại reo.

Thằng Đại nó tính thì được rồi chứ con cái lão sinh đẻ lão lo lắm. Lão vẫn bị ám ảnh cái chuyện hồi xưa H’Ngăm vợ lão sinh con. Cách đây cũng chưa lâu lắm đâu, bà con bon làng lão vẫn còn có kiểu nghĩ rằng phụ nữ khi sinh đẻ sẽ rất dơ bẩn nên ai cũng phải vào rừng mà đẻ để tránh ô uế, lây lan bệnh tật cho bon làng. Nếu ai làm trái sẽ bị phạt trâu, phạt heo và tạ lỗi với thần linh. Đận sinh con Han, Y Manh phải cất một cái chòi tạm ở bìa rừng. Thật lòng Y Manh định cứ để H’Ngăm sinh con ở nhà và rồi sẽ sang nhờ H’Noi là bà đỡ có tiếng ở cả mấy bon xa bon gần qua đỡ đẻ nhưng H’Ngăm lại lắc đầu, bảo đã là tục lệ của bon làng thì phải theo, không may sau này có chuyện gì xảy ra với bon làng vợ chồng sao gánh hết tội vạ. Ngày con Han quẫy đạp trong bụng để chuẩn bị chào đời, H’Ngăm đã khăn gói ra chòi ngoài bìa rừng tự vượt cạn. Con Han cũng là đứa trẻ lì lợm, nó không chịu chui đầu mà lại thò một cái cẳng ra trước. Rặn đẻ mãi đến té đái, hoa cả mắt nó vẫn không chịu ra, H’Ngăm đã vật vã kêu la nhưng chẳng có một tiếng người đáp lại. H’Ngăm lịm dần, lịm dần.

Y Manh ở nhà lòng như lửa đốt, chờ đến quá trưa tưởng mọi chuyện đã suôn sẻ nên vào rừng thăm vợ. H’Ngăm nằm đó mê man lấm láp những máu tươi đang tuôn ra xối xả. Chứng kiến người vợ đối diện với lằn ranh sinh tử, Y Manh đã bất chấp cái tục lệ bon làng, băng cắt rừng chạy một mạch về làng cầu cứu H’Noi. H’Noi hoảng hốt cùng Y Manh vội vàng đi vào lán. Tiếc thay đứa con thì cứu được nhưng H’Ngăm thì Yàng[1] đã bắt đi. Y Manh chỉ biết bế con về để nhờ người mang xác vợ đi chôn. Bế con Han còn đỏ hỏn như cục máu trên tay rồi quay sang nhìn con Rút mới hơn hai tuổi đang bốc cơm nguội nhét vào mồm, Y Manh quặn thắt lòng. Bon làng có lệ con sinh được bảy ngày phải đem ra suối Kon Hao tắm nước lạnh để thần suối, thần sông bảo vệ cho đứa trẻ khỏe mạnh. Y Manh không làm. Y Manh thấy rồi, đã có những trường hợp đứa bé được mẹ đưa ra ngâm suối trong mùa gió, người tím tái không bao lâu sau thì lên cơn sốt, ho rồi mất. Bây giờ con Han đã thiếu sữa mẹ, cho con ra tắm không chết thì cũng nhiễm lạnh mà bệnh tật. Người trong bon nói nọ nói kia nhưng Y Manh mặc kệ. Yàng phạt đâu không biết nhưng lão không muốn con lão ốm đau. Và rồi con Han lại lớn rất nhanh, chẳng mấy chốc đã cao bằng con Rút.

– Anh Đại nói sẽ đem con lên trên bệnh viện tỉnh sinh cha ạ.

– Thế rồi thì ai chăm? Hay hôm đó để tao lên nhé.

– Cha không phải lo, có chị Loan mà. Anh Đại nói, hai mẹ con phải được chăm sóc một cách tốt nhất thì anh mới yên tâm.

Thằng Đại Úy lúc đầu nhìn lão cũng không ưa. Cái cặp mắt nhìn con Han hau háu như thế thì dâm dê phải biết. Những thằng đàn ông như vậy chỉ biết tán tính và làm khổ đàn bà, con gái thôi. Lão đã tâm sự nhỏ to với con Han rồi. Lo mà tránh xa thằng đó ra. Cái tướng thằng đó không tin tưởng được đâu, mình là con gái, có thân thì phải giữ. Nhất là khi nó bảo nó cũng đã có vợ, có con rồi thì lão phải cấm cản. Có ngu mà đi yêu một thằng đàn ông vợ con đề huề. Cho nó ăn nằm rồi nó bỏ đi không thèm ngoái lại. Vậy mà cái con Han vẫn cứ đâm đầu vào yêu. Khi con Han nôn khan, mặt mày tái nhợt và da dẻ xanh xao, tím sậm như cái cành lá biep[2] thì lão biết là có chuyện rồi. Để rồi xem, thằng Đại Úy sẽ không trở lại đâu. Có khi lão phải đến cơ quan nó báo cáo với lãnh đạo về cái chuyện động trời này. Tưởng xài con gái lão chán chê rồi thì chạy trốn à? Còn lâu nhá, không xong với lão đâu. Vậy mà thằng Đại Úy vẫn trở lại. Lão hầm hầm chỉ tay xuống ghế.

– Anh ngồi xuống nói chuyện với tôi.

Đại Úy thoáng chút giật mình rồi nhẹ nhàng ngồi xuống.

– Anh ăn nằm với con Han nhà tôi rồi, anh tính sao hả?

Đại lén nhìn vào cái buồng con Han đang nằm nghỉ.

– Thì con và Han yêu nhau mà.

– Yêu đương cái gì? Vì anh mà nó chửa rồi.

Mắt Đại úy sáng lên.

– Có thật không? Vậy thì tốt quá mà. Nói rồi Đại chạy thẳng vào buồng con Han.

– Han ơi, mình sắp có em bé hả em! Ôi, tuyệt lắm. Yêu em nhiều lắm.

Con Han nở nụ cười rồi nguýt dài như ra vẻ quan trọng.

– Đấy, thế mà cha lo anh sẽ bỏ em.

Chúng yêu nhau thật. Nhưng khổ nỗi cái thằng Đại đã có vợ con thì sao có thể cưới con Han được nữa. Lão phải tính sao đây? Bảo nó bỏ vợ bỏ con chắc gì nó đã chịu mà lão cũng chẳng nỡ nói con Han xúi nó làm chuyện đó. Làm thế thì thất đức lắm. Vì con Han mà vợ nó mất chồng, con nó mất cha là chuyện lương tâm lão không cho phép. Mà cứ để con Han sinh bé thì hóa ra con Han không có chồng mà có con à. Lão ăn nói thế nào với bà con trong bon làng Bu Tor này đây. Lão bất chợt nghĩ đến già làng Ma Rin[3]. Ma Rin đã sống cùng bon làng qua hơn chín mươi mùa buồn vui. Chân tay đã yếu, con mắt không còn tinh nhưng cái tai vẫn thính và cái đầu còn minh mẫn lắm. Cứ có chuyện gì trong bon làng, trừ số bà con đã theo Tin lành họ xin ý kiến của mục sư quản nhiệm, còn những ai vẫn tin vào Yàng, tin vào phong tục truyền thống của người M’nông thì vẫn tìm đến già Ma Rin. Chuyện này chắc phải hỏi già Ma Rin xem nên thế nào thôi. Lão thấy rối, kiểu như đi lạc trong rừng sâu mùa mưa không có ánh mặt trời để mà xác định hướng ra.

Ma Rin vẫn một mình trong ngôi nhà kiểu truyền thống của người M’nông, mái lợp lá, tường đất với cái cửa chính uốn khum khum. Nhìn xa, ngôi nhà của già như cái tổ chim.

– Ma Rút đấy à?

– Ma Rút đây.

– Ừ, có thuốc không cho ta hút với. Lâu lâu không hút lại thấy thèm.

Lão móc từ trong túi ra một cái bao bóng đựng đầy sợi thuốc lá.

– Biếu già đấy! Cuốn lá lù u[4] hút mới ngon.

– Lá lù u ta kiếm không ra đâu. Cứ để ta hút tẩu.

– Để hôm sau đi rừng tôi hái cho. Trong rừng bon làng mình nhiều lắm.

– Ừ. Cảm ơn Ma Rút.

Già Ma Rin nheo nheo con mắt rồi ngậm tẩu lên miệng, với tay lấy thanh củi đang cháy sẵn trên bếp dí vào nõ tẩu. Già rít một hơi rồi lim dim nhả khói.

– Thuốc Ma Rút ngon thiệt! Hút nó đã cái miệng. Mà Ma Rút qua tìm ta có việc à?

Biết bắt đầu như thế nào đây. Những chuyện của bon làng, Y Manh chẳng có gì phải ngại, cứ ngồi với già Ma Rin mà nói cả ngày. Đằng này chuyện con Han. Nói thế nào cho già hiểu mà cảm thông cho lão. Thấy lão ngập ngừng, già Ma Rin phải lên tiếng trước.

– Chuyện nhà phải không? Nói đi mà. Nhà nào mà chẳng có chuyện.

Vậy thì lão nói.

– Con Han nó có chửa rồi già à.

– Con Han à. Con bé đẹp người, đẹp nết mà.

– Nhưng nó mang bầu rồi.

– À, ta hiểu rồi. Mang bầu với người ta mà chưa cưới hỏi chứ gì?

– Vâng. Là vậy đó già! Cái đứa ăn ngủ với nó đã có vợ có con già à.

– Vậy thì không hay rồi. Cái đứa con trai đó nó bỏ đi rồi à?

– Không, nó vẫn chăm sóc con Han và thật lòng với con Han lắm.

– Có vợ con thì không kết hôn được nữa rồi. Mà vợ con nó có đồng ý cho nó đến với con Han không?

– Cái này thì tôi chưa hỏi. Nhưng thấy nó nói con Han sinh đẻ xong, nó sẽ về đây ở rể luôn.

– Ờ, vậy là nó yêu con Han đó. Nếu mà vợ con nó đồng ý thì cũng được mà.

Hơi thở lão hắt ra nhè nhẹ như phần nào trút bớt được cái lo lắng bấy lâu đè nặng. Ý già Ma Rin là nếu vợ con thằng Đại Úy đồng ý thì cứ để con Han và thằng Đại sống với nhau như vợ chồng. Nhưng sao vợ con nó có thể đồng ý được. Chồng đi ăn nằm với người đàn bà khác đến nỗi bây giờ có thêm con ngoài luồng. Không nổi cơn tam bành lên đã là may phúc lắm rồi.

– Già à! Tục lệ bon làng mình từ ngày xưa có nói về việc này, không biết…

– Đúng rồi. Là phạt vạ cái tội chửa hoang.

– Thế thì nên thế nào, nhờ già chỉ cho tôi.

– Cái này khó quá. Cứ để ta nghĩ đã nhé! Mà chuyện nó đã như vậy rồi, Ma Rút cũng không nên trách mình, trách con nhiều.

Già làng Ma Rin đã nói vậy thì chắc là già cũng còn nghĩ mông lung lắm. Thường ngày, gặp những chuyện khác, già sẽ nói cụ thể phải làm cái nọ, cái kia luôn. Vậy mà lần này, thôi, cứ chờ xem rồi già sẽ nói ra sao. Mà vẫn chẳng yên tâm được. Hay để lão hỏi thêm ý kiến Y Lâm, em họ của lão. Y Lâm là lãnh đạo lớn trên tỉnh những chuyện này đem ra làm phiền có đáng hay không? Lãnh đạo tỉnh biết bao việc phải lo, phải nghĩ, phải quyết định, lão đã chẳng giúp được em lão chút gì thì thôi, lại còn. Nhưng đây là chuyện gia đình, chuyện của lão thì cũng là chuyện của em lão chứ sao. Y Lâm học nhiều, biết nhiều, những chuyện này biết đâu lại có được cái ý kiến hay.

– Ma  Rút à. Em nghe đây. Anh khỏe không?

– Khỏe mà. Mày khỏe không Ma Nhân?

– Em khỏe. Nhưng công việc nó bộn bề quá nên lâu không ghé xuống thăm anh được.

– Không sao đâu mà. Chỉ có chuyện này tao cần hỏi ý kiến mày chút Ma Nhân à.

– Chuyện gì đó anh? Anh nói đi.

Lão kể. Kể toàn bộ cái chuyện con Han và thằng Đại Úy yêu nhau rồi con Han có chửa sắp sinh. Bây giờ lão vẫn chưa biết phải làm sao.

– Thôi Ma Rút à, anh đừng khổ sở nhiều vì cái chuyện này! Bây giờ cuộc sống hiện đại chớ đâu như bà con mình ngày trước.

– Nhưng bà con bon làng người ta cười chết.

– Theo em bây giờ thế này. Thằng Đại thì chắc chắn nó không thể bỏ vợ con nó được. Thôi thì coi như nó có thêm vợ nữa đi.

– Là sao, ai mà cho đăng ký kết hôn.

– Đúng rồi, cứ làm cái lễ tạ lỗi với Yàng, với bon làng rồi để chúng sống với nhau. Coi như là vợ chồng vậy. Quan trọng là chúng có thương yêu nhau không và con vợ thằng Đại đừng có làm ầm ĩ lên là được.

Y Lâm làm lãnh đạo tỉnh có khác, suy nghĩ nó khác hẳn với những người như lão lại có cách giải quyết hợp lý, hợp tình. Để chờ già Ma Rin nữa. Nếu Ma Rin cũng nói nên như thế lão sẽ làm ngay. Thằng cháu già Ma Rin thở hồng hộc khi đứng trước của nhà lão.

– Già gọi ông lên gặp già ạ.

Lão vội vàng đi theo thằng bé. Ma Rin ngồi trước bậu cửa ý như đã chờ lão từ trước.

– Già gọi tôi à?

– Ừ, Ma Rút này. Ta nghĩ nhiều rồi. Bây giờ nó không như thời của ta và ông nữa đâu. Thanh niên nó sống hiện đại lắm. Chúng nó ở với nhau hạnh phúc là được. Nhưng để báo cáo với Yàng và bon làng cái chuyện này, ông mổ con heo, con gà để con Han và thằng kia tạ lỗi.

Già Ma Rin nói như Y Lâm, vậy thì tốt cho lão quá rồi. Lão thấy như rút bỏ được mớ rễ cây bấy nay đâm vào lòng lão nhoi nhói.

– Vậy, mình làm như già nói. Mà ngày nào thì làm được vậy già?

– Ba hôm nữa.

Lễ cúng tạ lỗi với Yàng và bà con bon làng Bu Tor chỉ có mấy người tham dự. Già làng Ma Rin, con Han, thằng Đại Úy, lão, trưởng bon Y Pó và mấy anh em trong ban bảo vệ rừng cộng đồng. Bà con ở Bu Tor bây giờ gần như đã theo Tin Lành nên chẳng còn mấy ai quan tâm đến chuyện cúng tạ thần linh. Biết là đơn giản nhưng Y Manh cũng phải chuẩn bị từ ngày hôm trước. Heo lão phải đặt mua bên bon Pi Nao, gà thì nhà sẵn có. Heo làm thịt xong, lão cất riêng phần huyết theo lời già Ma Rin dặn, còn lại thứ lão luộc, thứ nướng xâu, thứ để thịt sống. Một con gà luộc, một con gà trống sống, buộc chặt chân vào cột bàn bên ché rượu cần. Già làng Ma Rin trong bộ trang phục truyền thống M’nông lầm rầm đọc xong rồi khấn nho nhỏ trong miệng. Khấn xong, già lấy huyết bôi lên má, lên trán con Han và thằng Đại Úy, miệng sang sảng nói to.

– Lấy vợ thì phải ở với vợ cho đến chết. Chớ có ban đêm nói thế này, ban ngày nói thế khác. Khi nhạt muối đừng bỏ nhau. Bị thiếu ăn đừng bỏ nhau. Bị cháy nhà, nợ nần cũng đừng bỏ nhau.

Đại Úy âu yếm nhìn qua con Han. Già Ma Rin nhắc lại, giọng đanh mà ấm áp.

– Yàng đã đồng ý tha tội cho các con. Có cả Y Pó trưởng thôn cùng ta chứng giám.

Đại bước đến rót ca nước vào ché rượu cần rồi vít cong cần rượu hai tay chuyển về phía già Ma Rin. Già Ma Rin lắc đầu.

– Không, hai đứa uống trước chớ. Uống để biết từ nay sống chết phải có nhau.

Đại Úy và con Han nhìn nhau lóng lánh mắt yêu đương rồi cùng chạm môi vào cần rượu.

– Không được, phải cạn một ca. Trưởng bon Y Pó nói rồi tự tay từ từ rót ca nước vào ché. Phải cố gắng lắm, Đại úy và Han mới uống hết.

– Cảm ơn cha, cảm ơn già ạ.

Nói rồi thằng Đại Úy ôm con Han tình tứ dìu vào buồng nghỉ ngơi.

***

Tháng cuối con Han sắp chuyển dạ, chân sưng vù, nằm bảo tức ngực, khó thở, ngồi bảo bụng đau. Thế là thằng Đại Úy gần như chỉ có mỗi một việc là phục vụ, lo lắng cho con Han: pha nước ấm ngâm chân, rồi dìu đi ra sân, đi ra đường cái rồi lại dìu về, lúc lại hầm cháo rồi dỗ dành ăn. Y Manh thấy ấm lòng. Dù chẳng đăng ký kết hôn nhưng cái cách mà thằng Đại chăm con lão thì có khi còn hơn lũ đàn ông con trai ở bon Bu Tor này nhiều. Phải thương yêu mới có cái tâm chăm sóc như thế. Con Han và đứa cháu sắp ra đời của lão đã tìm được nơi che chở rất đáng tin cậy cho cuộc sống vốn nhiều bão giông.

Hôm con Han tiết ra dịch hồng, Đại giục chuẩn bị để lên bệnh viện tỉnh.

– Phải lên bệnh viện tỉnh, anh đã báo chị Loan rồi.

– Em sợ lắm, không biết có việc gì không anh.

– Lên đó có bác sĩ. Chẳng có gì phải lo hết.

– Thế anh xếp đồ đạc để đi chưa?

Đại Úy kéo hai cái va ly lại trước mặt Han.

– Chuẩn bị đầy đủ hết rồi.

Rồi chúng nó cùng đưa nhau lên bệnh viện tỉnh sinh nở. Lão muốn đi theo, ở nhà sao lão an tâm cho được. Vậy nhưng con Han không cho lão đi.

– Thôi, cha ở nhà sắp xếp mọi việc chuẩn bị mà đón cháu. Trên đó có anh Đại, chị Loan rồi. Cha không phải lo. Có gì chúng con điện về.

Lão chờ đợi, chờ đợi trong âu lo, thấp thỏm. Liệu có chuyện gì xảy ra với con Han của lão hay không. Đừng như vợ lão, sinh con Han ra chưa kịp cho con bú dòng sữa đầu tiên Yàng đã về bắt đi. Để bớt lo lắng, lão lại vào rừng xem mấy cái bẫy sóc lão đặt hôm trước có dính con nào không. Thịt sóc rất lành, lão sẽ đưa về làm thịt sạch, ướp kỹ rồi nấu cháo cho con Han, con Han sẽ có thêm sữa cho cháu ngoại lão bú. Lạ. Mấy cái bẫy vẫn trơ ra đó mà chẳng có con sóc nào cả. Chuông điện thoại lão reo lên.

– Ma Rút đấy à, cháu Loan đây. Em Han nó sinh một thằng cu rồi nhé. Mẹ con chúng nó khỏe cả.

Lão sung sướng run bắn cả người. Đời còn gì đẹp bằng lúc này nữa. Lão đã có hai đứa cháu con của con Rút, bây giờ thêm thằng cháu con Han nữa. Một ngày đặc biệt, lũ sóc nó không bị dính bẫy hôm nay, chứ dính bẫy lão cũng sẽ lăn tăn. Ngày cháu ngoại của lão ra đời, lão không muốn có dấu vết của sự chết chóc. Lão ngước nhìn cây xoài rừng lá mươn mướt xanh, tán phủ che cả đìa nước. Lão phải bẻ một nhánh cây xanh nhất về cắm trước cửa nhà lão. Người lạ cứ nhìn vào đó để biết mà kiêng cữ.

Chiếc xe đỗ xịch trước sân nhà lão. Con Han bế đứa con nhỏ được đùm bọc cẩn thận trong cái chăn ấm bước xuống xe. Bên cạnh, thằng Đại lỉnh kỉnh mang đồ đạc. Lão bước đến, mở nhẹ tấm chăn. Một thằng cu con đang thiu thiu ngủ.

– Ôi, cháu của ta. Cháu của ta về nhà rồi.

– Chào Ma Rút.

Trước mặt lão là một người phụ nữ dáng đẫy đà, quý phái đang tươi cười nhìn lão. Bên cạnh là người đàn ông cao lớn với gương mặt lành lạnh có bộ râu quai nón rậm rì. Chắc đây là Loan chị ruột thằng Đại rồi.

– Dạ vâng, chị là chị Loan?

– Dạ, con là Loan. Còn đây là anh Trường.

À. Chắc là Trường Râu, trùm gỗ như thiên hạ đồn đại. Lão khẽ nhìn lên một lần nữa rồi mời khách vào nhà. Thấy thằng Đại Úy chạy hết chỗ nọ chỗ kia để đặt cái này tìm cái nọ, lão thấy thương.

– Lấy cái gì đó, lại ngồi nghỉ đi, để ta làm.

– Thôi, ông cứ ngồi chơi với anh chị. Mấy cái này con làm được.

Lão rót nước mời Loan và Trường Râu.

– Ông ạ! Mẹ con nó sinh nở an toàn. Thằng cu gần bốn ký.

Loan vừa nhấp ngụm nước vừa chia sẻ với lão. Lão vui. Con gái lão, cháu ngoại lão mẹ tròn con vuông. Giờ lại được Loan chở về bằng xe ô tô nữa. Chu đáo quá. Hồi trước lão cứ tưởng, nếu gia đình Đại Úy biết chuyện giữa Đại với con Han nhà lão chắc phản đối ghê lắm. Việc thằng Đại bỏ con lão để cao chạy xa bay là điều mà lão dự đoán được rồi. Vậy mà lão đã sai.

– Cảm ơn anh chị thật nhiều. Lúc con Han nó chưa sinh mình lo lắm.

– Không phải lo ông ạ! Con cũng đã nói với thằng Đại rồi. Làm gì thì làm nhưng phải để cho mẹ con con Han sinh đẻ trong điều kiện tốt nhất. Thằng cu cũng là cháu của con chứ nào phải người ngoài đâu.

– Vâng, biết vậy mà mình vẫn cứ lo.

– Ông ạ! Loan hắng giọng như chuẩn bị cho một câu chuyện cần có sự bàn bạc và thống nhất: Chắc ông cũng biết rồi, Đại nó đã có vợ con trên phố.

Lão gật gật cái đầu rồi thở ra chậm rãi.

– Mình biết.

– Dạ, chuyện này vợ con thằng Đại nó cũng biết ông ạ.

Vợ con thằng Đại Úy biết chuyện rồi? Vậy sắp tới sẽ xảy ra chuyện đánh ghen ư? Vậy rồi con Han nhà lão sẽ bị chửi bới, sỉ nhục rằng đã rắp tâm đi quyến rũ, cướp chồng người khác hay sao? Không khéo chính lão cũng sẽ bị chửi rằng, nuôi con mà không biết dạy con để cho con cái mất nết đi ăn nằm với đàn ông có gia đình để con cái người ta bơ vơ không có cha dạy dỗ. Nếu vậy, lão còn mặt mũi nào mà ngước lên nhìn mọi người trong bon làng Bu Tor đây. Rồi con Han, liệu mẹ con nó có yên thân để mà sống qua ngày hay không? Lão chưa biết nói câu gì tiếp theo với Loan cả.

– Hôm thằng Đại nó nói, con cũng bị sốc ông ạ. Bữa đó con còn chửi cho nó một trận.

Đúng rồi. Nếu lão là Loan lão cũng sẽ chửi. Đàn ông con trai có vợ con rồi thì lo chăm sóc cái gia đình mình cho tốt. Ai lại đi yêu lăng nhăng rồi để con gái người ta mang bầu mang bì.

– Nó nói, nó yêu con Han thật lòng. Ở bên con Han nó mới thấy đúng nghĩa vợ chồng nên nó quyết tâm đến.

Nhìn mặt thằng Đại Úy thì lão biết rồi, tướng đào hoa đa tình. Đàn bà con gái sẽ khổ sở vì nó nhiều. Nhưng cũng lạ, con Han có sức hấp dẫn gì mà giữ được nó ở lại cái bon làng này.

– Chị Loan ạ, mình biết, chúng nó như thế là có lỗi lớn với vợ con của thằng Đại rồi. Thế nhưng mình cũng chẳng biết làm thế nào. Chuyện nó đã như vậy. Mình cũng đã nói với con Han, nhưng càng nói, càng phân tích phải trái với chúng, chúng lại càng quấn lấy nhau. Thật không biết ra sao nữa.

– Dạ ông. Hôm rồi con qua gặp vợ con nó. Vợ nó bảo, biết từ lâu nhưng nó chẳng oán trách gì đâu. Nó có được ngày hôm nay cũng nhờ thằng Đại. Thằng Đại đã cho nó quá nhiều thứ nên nó không có quyền cấm cản thằng Đại yêu thương ai cả. Nhưng vẫn đề là ở chỗ mấy đứa nhỏ. Phải làm thế nào chứ không được bỏ rơi mấy đứa con trên phố.

Vậy là vợ con thằng Đại không oán hận nó. Vẫn có người phụ nữ bao dung và vị tha đến thế kia à. Nếu thế, cái gánh nặng trong lòng lão đã được cất sang một bên. Thì rõ ràng là thằng Đại phải có trách nhiệm với con cái ở trên phố, nhưng quan trọng nhất là nó được ở với con Han, với thằng cu cháu của lão.

– Đúng rồi đó! Mình cũng đã từng nhắc nhở nó rồi. Làm gì thì làm nhưng phải biết quan tâm vợ con. Dù sao vợ chồng cưới hỏi hẳn hoi, rồi còn con cái nữa. Nếu cần nó có thể về trên đó, còn con nó, con Han và mình ở đây chăm được mà.

– Dạ, cảm ơn ông thật nhiều. Ý con nói ở đây là sự việc nó đã thế rồi. Mong ông chấp nhận thằng Đại nhà con, coi nó như là đứa con rể của ông và ai có nói vô nói ra thì ông nói với họ cả hai bên đã nhất trí xem thằng Đại như là chồng con Han rồi.

– Vâng, ở đây hôm trước mình đã báo già làng và trưởng bon. Người ta đã chấp thuận và làm lễ cúng tạ lỗi với Yàng với bà con rồi. Bây giờ, thằng Đại là chồng con Han và là thành viên của bon làng Bu Tor rồi đó.

Trường Râu nãy giờ chỉ chăm chú ngồi nghe. Mọi chuyện đã có Loan thu xếp, Trường chỉ có nhiệm vụ là Loan bảo đi đâu, Trường đi đó thôi. Như chiều nay, Loan bảo chở Loan qua đón mẹ con Han về nhà. Trường vứt mọi công việc để đi. Bởi với Trường, làm gì thì làm nhưng Trường cấm bản thân không được làm Loan phiền lòng.

– Hôm nay đúng là ngày đại hỷ Ma Rút ạ. Ma Rút chính thức có thêm rể, thêm cháu ngoại rồi nhá.

Đúng là chuyện vui. Vui như thế mà không ngồi được với nhau thì quả là lãng phí.

– Vâng, đúng đó anh. Mình phải uống với nhau ché rượu cần để ghi nhớ cái ngày này mới được.

Lão trải chiếu ra giữa nhà rồi khệ nệ vào góc bếp bê ché rượu cần.

– Đại đâu, để hai mẹ con chúng nó ngủ, ra đây uống rượu nào.

– Vâng, ông và anh chị cứ thoải mái đi ạ! Con cũng tranh thủ làm giấc đây, mấy hôm mệt quá.

– Rồi sẽ còn mệt nữa.

Trường Râu vừa nói vừa ngồi xuống chiếu cạnh Loan.

– Nghe tiếng anh Trường từ lâu mà giờ mình mới được gặp đó.

Trường nhìn sâu vào mắt lão như muốn dò xét.

– Ủa, ông biết về con à?

Lão cười  khà khà.

– Anh là đại gia gỗ, cả tỉnh biết mà.

– Họ đồn đại vậy thôi ông ạ. Con cũng chỉ là có cái nghề để làm kiếm cơm thôi.

– Ừ, nhưng vậy là giỏi lắm rồi. Bây giờ ta uống nhé.

– Vâng! Mời ông trước đi ạ. Loan lịch sự, nhẹ nhàng.

– Không, anh chị là khách, mình là chủ. Phong tục M’nông mình, chủ phải mời khách trước.

Trường vít cần lại miệng Loan.

– Vâng, vậy xin phép ông.

Tranh của họa sĩ Thanh Hiếu

CHƯƠNG XVIII

 

Lão Bá có thông báo nghỉ hưu của Tỉnh ủy. Ai rồi cũng đến lúc này cả, chuyện bình thường. Tuổi sáu mươi, mái tóc rễ tre ken dày của lão đã rụng nhiều và bạc trắng. Đúng là thời gian chẳng thiên vị bất kỳ ai, ngay cả một người vẫn có tiếng là biết giữ sức khỏe như lão. Nói thế thôi chứ lão vẫn còn sung mãn lắm. Tất nhiên là không thể so với cách đây chừng dăm bảy năm nhưng tuần vài ba cữ với Chung Tình thì vẫn còn được. Vậy mà lão để ý, nhiều lúc, cuộc yêu chưa xong, Chung Tình đã thở dài.

– Sao vậy em? Anh không làm em thỏa mãn à?

– Làm gì có.

– Vậy thì sao lại thở dài thườn thượt thế?

Chung Tình rướn đầu dụi vào ngực lão.

– Anh có yêu em không?

Hỏi gì mà kỳ lạ. Không yêu thương thì lão cố công sắp đặt mọi chuyện để đưa Chung Tình về với gia đình lão một cách chính thức đàng hoàng như thế làm gì. Không yêu thì tội gì lão phải bỏ qua mọi điều tiếng là cha chồng con dâu mấy năm nay.

– Yêu!

– Yêu nhiều không?

– Nhiều!

– Nhiều như em yêu anh không?

Chung Tình vừa thủ thỉ vừa áp đôi má phơn phớt hồng, phảng phất hương nước hoa dịu nhẹ vào mớ râu lâu ngày không cạo của lão làm lão bị kích thích đến tột độ.

– Nhiều không thể cân đong, đo đếm được.

– Nhưng ra đường, thiên hạ đàm tiếu, mệt mỏi lắm anh ạ.

– Kệ cha thiên hạ. Ngứa mồm thì cứ nói. Chúng có cho em được gì không? Lần sau đứa nào mà nói ỉa vào mồm chúng. Con trai chẳng may bạo bệnh mất, cha chồng không chăm con dâu, chăm cháu trai thì chăm ai. Nói thế mà cũng nói được.

– Thì cũng kệ người ta thôi. Miệng người ta người ta nói, hơi sức đâu quan tâm nhưng nhiều lúc thấy tủi thân. Đời con gái xuân thì, ai ngờ lại ở vào hoàn cảnh éo le thế này.

Chung Tình sụt sùi thút thít. Làm gì lão cũng được nhưng xin đừng khóc. Lão có thể làm mọi thứ cho người đẹp nhưng hãy lau nước mắt đi. Cho lão xin đấy.

– Đấy nhé! Anh nói là có thể làm mọi thứ cho mẹ con em.

– Ừ, anh không lo cho vợ con anh thì chả lẽ đi lo cho bọn suốt ngày chọc ngoáy.

– Lo cho con dâu và cháu nội chứ.

Chung Tình lườm lão rồi hôn chụt cái vào má đầy yêu thương.

– Anh nói với bên huyện giao cho em ít đất rừng đi.

Lão bật ngửa. Cái bà Chung Tình này suốt ngày ru rú trong nhà thử váy áo, nhuộm móng tay với xức nước hoa mà giờ mở miệng nói chuyện đất, chuyện rừng.

– Ủa. Ai nói em chuyện giao khoán đất rừng vậy?

– Anh làm như chỉ có mỗi lãnh đạo các anh biết không bằng. Bọn cán bộ dưới quyền anh đứa nào mà chẳng đang nhờ người đứng tên để nhận giao khoán.

Chủ trương thu hồi đất của lâm trường Đăk Thốt trả về địa phương để địa phương giao đất, giao rừng cho các hộ dân trên địa bàn là có thật. Nhưng cái này huyện ủy đang giao cho bên ủy ban phải rà soát thật kỹ hoàn cảnh và nhu cầu thực tế từng hộ gia đình nhận khoán thế nào cơ mà. Bậy. Đứa nào tầm bậy ra quyết định giao khi chưa có ý kiến của lão. Lão đã chỉ đạo trực tiếp trong cuộc họp Ban thường vụ rồi. Giao đất giao rừng cho các hộ dân phải chọn trúng đối tượng. Đó là các hộ đồng bào dân tộc thiểu số tại chỗ thiếu đất sản xuất nhưng có khả năng chăm sóc, bảo vệ rừng, các hộ gia đình chính sách có nhu cầu, tuyệt đối không có chuyện giao sai đối tượng. Ông nào giao sai đối tượng cứ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, chịu trách nhiệm trước lão. Mấy tháng nữa lão sẽ về hưu, ba cái chuyện đất cát lem nhem, luộm thuộm để mang tiếng, ảnh hưởng đến lão là không có được đâu. Lão cần đếch gì ba cái vụ này. Mà nghĩ lại, xem chừng dạo này lão không quán xuyến hết công việc của huyện. Hay nói đúng hơn chúng nó đã qua mặt lão. Hay chúng nghĩ lão sắp về vườn nên không còn coi lão ra gì nữa. Được, để tới đây, họp thường trực lão sẽ xem chúng nó báo cáo với lão cái vụ này ra sao.

– Sao anh? Để cho em nhận khoán nhé.

– Không được. Làm thế không được đâu. Anh là Bí thư huyện ủy. Bây giờ con dâu lại đi nhận giao khoán đất rừng. Sai đối tượng, người ta không chỉ chửi cho mà kiện chết chứ giỡn.

– Em sẽ nhờ người khác đứng tên. Em có đứng tên đâu.

– Không được là không được. Mà em nhận khoán đất rừng làm gì? Em thiếu thốn gì mà nhận khoán?

– Xời. Anh này. Bây giờ lúc nhập nhèm anh sắp nghỉ, nhận khoán còn được. Mấy hôm nữa anh nghỉ hưu, có muốn cũng chẳng xong. Anh xem đi mấy ông lớn ở huyện ai mà không có phần. Chẳng qua là để cháu chắt, họ hàng đứng tên.

– Anh nói rồi đó. Cấm tiệt chuyện này.

Lão nói rồi vùng dậy đầy dứt khoát khỏi chiếc giường đang ủ hơi ấm của hoan lạc, yêu đương.

– Kệ anh! Em cứ nhận đấy. Đã có lính anh lo, anh khỏi bận tâm. Mà anh không thương em thì thôi, lần sau không phải đến đây nữa đâu.

Đúng là thấy món lợi chết vẫn tham. Không dễ nuốt miếng bánh đó đâu người đẹp ạ. Chuyện đất đai, rừng rú là tài sản quốc gia, không phải cứ muốn làm gì thì làm đâu. Mà nếu trường hợp Chung Tình nhận khoán dù đứng tên người khác đi nữa thì sao lão có thể ăn nói, chỉ đạo trong huyện ủy, ủy ban đây. Đúng là sơ sểnh để vợ con, bồ bịch nhúng vô mấy vụ làm ăn thì chỉ có hỏng bét. Bài học đó đầy trên mặt báo, ai mà không biết.

– Báo cáo anh, anh có lịch họp: chiều nay huyện ủy họp nghe ủy ban báo cáo về nội dung triển khai giao khoán đất rừng cho các hộ dân trên địa bàn ạ.

Thằng Hòe, hay chính cái thằng Hòe đã làm cái việc lo cho Chung Tình nhận giao khoán đất rừng?

– Mày lo cho bà ý nhận giao khoán đất rừng phải không Hòe?

Thằng Hòe tỏ vẻ ngạc nhiên.

– Dạ. Em tưởng việc này anh biết và đồng ý rồi.

– Đồng ý gì mà đồng ý. Mày nghĩ tao ngu đến thế à?

Thằng Hòe ngẩn tò te rồi lúng túng.

– Thì bà ý bảo, em cứ làm rồi bà sẽ nói lại với anh. Mà anh nên nghĩ thoáng tí để sau này cho bà và thằng cu đỡ khổ.

– Hừ. Tao đã bao giờ để mẹ con nó khổ chưa? Mày thử nói tao nghe. Làm kiểu này tao ăn nói sao được với chúng nó.

– Dạ anh ơi! Tốt nhất anh đừng nói gì nữa, vì mọi thứ đã xong xuôi hết rồi. Ủy ban báo cáo chỉ là theo quy trình thủ tục thôi.

– Mày tính gì thì tính. Coi như tao không biết gì cả đấy nhá.

– Dạ! Anh yên tâm.

Mấy mươi năm làm lãnh đạo từ cái chức phó chủ tịch xã đến giờ, lão luôn sẵn kế sách và mưu lược. Chính cái mưu lược khôn ngoan lọc lõi cộng với những may mắn rất tình cờ đã đưa lão leo lên những nấc thang quyền lực ở huyện biên giới này. Để giờ đây, cái uy của lão là một bức tường thành. Chỉ còn ít hôm nữa nghỉ hưu, lão muốn tránh hẳn mấy tì vết chẳng hay ho. Lão tính rồi, nghỉ hưu, lão sẽ cho thằng cu Tũn xuống trường quốc tế dưới Sài Gòn học cho bài bản. Để sau này, nó còn có cơ hội du học. Biết đâu khi đó, nó lại lập nghiệp xứ trời Tây cho sung sướng. Còn lão, lão sẽ cùng em Chung Tình đi du sơn, ngoạn thủy. Mấy chục năm tiếng là lãnh đạo huyện nhưng nào lão đã tham quan, nghỉ dưỡng được nơi nào cho nó ra tấm, ra món đâu. Toàn là đi công tác rồi kết hợp ở lại thêm vài hôm ngắn ngủi. Thì rồi đây, lão sẽ cùng người đẹp đi khắp mọi miền đất nước. Nếu chán thì ra nước ngoài cho đã. Một chuyến du lịch nước ngoài trọn gói có sang thì cũng cỡ dăm bảy chục củ chứ mấy. Chừng đó, với lão đáng là bao. Lão cũng nghe chuyện, tỉnh rục rịch làm các bước thăm dò để điều động vị này, vị nọ về tiếp quản cái ghế bí thư huyện ủy của lão. Ai về thì mặc ai về. Cũng giống như trước kia thôi, ai về huyện lão cũng chỉ là hình thức luân chuyển đi cơ sở rèn dũa một thời gian rồi lên lại tỉnh đảm nhận chức vụ cao hơn. Mà thực ra, các vị trí chủ chốt ở huyện lão sắp xếp đâu vào đó rồi, người của lão chứ của ai nữa. Chúng cố mà giữ ghế cho tốt. Lão lo cho vậy là hết sức hết mình rồi. Coi như là sự trả công của lão đối với chúng, những kẻ đã gần một đời cán bộ, công chức làm nô bộc, cung phụng lão.

Lão khoan khoái nhấp ngụm trà ướp sen. Cái hương thơm thoang thoảng làm lão sảng khoái đến đê mê. Lão chỉ chờ cái giây phút Chung Tình thức dậy, uể oải bước ra ngoài rồi ngồi vào lòng lão để lão hít hà hương tóc thơm thơm với chút phấn trang điểm nhẹ trên má người đẹp. Với lão đó như là một khoái cảm. Cái khoái cảm nhàn hạ của một lãnh đạo về hưu khi vẫn còn dồi dào sức khỏe.

Lão đang ngất ngây trong sự tưởng tượng những khoái lạc mà lão sắp được thưởng thức thì thằng Chương, Trưởng phòng Nội vụ đẩy cánh cổng bước vào. Thằng này lạ, chưa bao giờ nó ghé nhà lão buổi sáng sớm thế này. Chắc lại chuyện sắp ghế cho giai đoạn hậu Hoàng Văn Bá đây. Tân quan tân chính sách. Nói là nói vậy nhưng dù có Bí thư huyện ủy mới thì trước mắt cũng chưa xáo trộn gì về công tác cán bộ đâu. Chả có ông nào dở đến mức chưa hiểu mô tê gì về cái địa phương mình sắp tiếp quản đã tính chuyện đảo ghế đảo bàn. Mà ở nơi đâu thì không biết, riêng ở huyện này, có muốn cũng không phải dễ. Mình ông có quyết được không? Cần phải thống nhất trong Thường trực huyện ủy, trong Ban thường vụ chứ. Mà trong thường trực, thường vụ quyết việc gì cũng cần xin ý kiến lão, dù lão đã nghỉ hưu. Tất nhiên ở đây chỉ mang tính chất thậm thà thậm thụt cửa sau thôi. Thường trực chưa thống nhất, đưa ra thường vụ còn nhiều ý kiến thì đố ông bí thư nào dám quyết. Tập thể lãnh đạo cơ mà. Vậy thì, chắc cái thằng này đang muốn thay đổi chỗ ngồi một chút đây. Tháng trước, nó có gặp riêng lão nhờ nhấc lên cái ghế phó chủ tịch huyện. Nó sợ lão nghỉ rồi chẳng ai thương nó. Khổ, năng lực, trình độ như thằng Chương thì Trưởng phòng nội vụ là ngon lắm rồi, vậy mà cứ đòi phải lên nữa cơ. Lòng tham con người ta là vậy. Nhưng nó là thằng đã từng hoạn nạn có nhau với lão từ hồi cùng đội du kích diệt Fulro, bằng cách nào đó, lão cũng phải giúp nó, chí ít là lời nói. Lão vỗ vai nó mà động viên, rằng lão có quyết định nghỉ chế độ rồi. Không quyết cái này được nữa. Nhưng không lo. Cho nó ổn định chút rồi lão sẽ nói chỗ Chủ tịch và Bí thư mới. Cứ cố gắng lên. Chắc hôm nay nó cũng lại vào thẽ thọt cái chuyện này.

– Anh, anh ơi…

Thằng Chương lật đật chạy vào đứng trước mặt lão.

– Chiều nay Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy sẽ về làm việc với huyện ủy, ủy ban chỗ cháu An Nhiên nhà mình anh ạ.

Ủy ban kiểm tra à. Làm cái quái gì vậy? Hay là…

– Cái gì? Về cái gì?

– Có đơn tố cáo An Nhiên gian lận bằng cấp. Ủy ban giao em rà soát chuẩn bị hồ sơ về cháu để chiều nay báo cáo.

Thôi chết rồi. Chuyện lâu lão cũng quên bẵng. Con An Nhiên chưa có bằng đại học. Hồi đó, thấy con dạy học vất vả, lão thương lắm. An Nhiên lại là đứa năng động, tham gia các hoạt động phong trào sôi nổi. Mấy năm liền là chiến sĩ thi đua. Người ta bảo nhờ cái uy của lão nhưng khách quan cũng phải công nhận nó có năng lực thực sự. Vậy nên cũng không ai lấy đó làm điều ghen ghét, ganh tị với An Nhiên. Hay chuyển cho nó qua tham gia công tác chính quyền dần rồi đi theo nghiệp chính trị như lão. Vậy là lão ướm hỏi nó. Nó bảo.

– Thôi bố ơi, con làm bà giáo trường huyện được rồi. Chính trị chính em gì, suốt ngày toan tính, mưu cầu mệt cả đầu.

– Mày hay lo, có tao ở đây, mày lo cái gì. Thế mày không kế nghiệp bố mày à.

– Gớm! Mấy ai được như bố. Thôi, để con suy nghĩ đã. Mà con chỉ có mỗi cái bằng cao đẳng sư phạm thì bố trí được việc gì đây.

– Hừ! Thế mày nghĩ Bí thư huyện ủy không bố trí được một chỗ làm xứng tầm cho con gái mình à? Còn dốt lắm, phải học nhiều con ạ.

– Dạ, thôi tùy bố.

Và lão đã đưa nó lên làm chuyên viên Phòng giáo dục huyện, đảm trách công tác công đoàn. Nửa năm sau, An Nhiên được điều động và giới thiệu bầu chức danh Phó chủ tịch liên đoàn lao động huyện. Năm sau đó, khi cấp trưởng nghỉ chế độ, An Nhiên tiếp quản cái ghế Chủ tịch. Lẽ dĩ nhiên, được bầu bổ sung huyện ủy viên. Oách chưa? Lão hay véo tai con mà cười hềnh hệch.

– Oách iếc gì bố. Đi họp đi hành người ta xầm xì con không thích.

– Thế mày thích gì?

– Con cũng chẳng biết! Thôi, kệ.

– Nhưng phải đi học thôi con ạ.

– Dạ, chắc phải đi chứ người ta đang chuẩn hóa bố nhỉ. Mà học ở đâu mới được chứ?

Lão trầm ngâm. Từ lâu lão cũng đang tính cho mở một lớp tại chức luật ở huyện để cho cán bộ, công chức chuẩn hóa bằng cấp. Lúc này con gái lão đang cần. Mở luôn.

– Để tao nói chú Hòe mày phối hợp với trường nào đó mở cái lớp luật tại huyện mình mà học.

Vậy là cán bộ, công chức, viên chức và cả học sinh tốt nghiệp cấp ba nhưng trượt đại học đua nhau nộp hồ sơ học đại học tại chức luật. Con số quá đông, có khi phải mở một lúc hai lớp. Lão nghe vậy mắng té tát mấy ông trưởng phòng.

– Thôi! Một lớp là đủ rồi. Bộ các đồng chí muốn biến huyện ủy, ủy ban thành nơi làm việc của các luật gia à? Rồi đi cãi ai? Bí thư huyện ủy chắc.

Thôi thì một lớp. An Nhiên phải là người đầu tiên được chọn. Nó sẽ hoàn thành chương trình đại học luật nếu không xảy ra cái biến cố khủng khiếp trong đời nó. Thằng Hoan, chồng của nó đang công tác bên đội cảnh sát giao thông công an huyện bị tai nạn nghiêm trọng và bệnh viện đã không thể cứu mạng sống. Hoan là đứa hiền lành, bạn học với An Nhiên từ thời phổ thông, cha làm phó trưởng công an huyện nên học xong, Hoan đi nghĩa vụ công an rồi được tuyển dụng làm quân nhân chuyên nghiệp. Để cùng vợ phấn đấu, Hoan đã đăng ký học lớp đại học an ninh mở trên tỉnh. Trong một lần liên hoan tiếp đón thầy từ ngoài Học viện vào giảng dạy, Hoan say, nửa đêm nhớ vợ nhớ con, phóng ô tô về nhà, không may mất lái đâm vào trụ điện. Cú sốc kinh hoàng đã làm con An Nhiên không còn tâm trạng đâu để làm việc và học hành nữa. Thành ra nó bỏ lớp luật giữa chừng. Lão thương con. Thôi, để rồi tính cho nó cái bằng đại học theo cách khác. Và đại hội Đảng bộ huyện khóa đó, An Nhiên vẫn vô huyện ủy viên, bằng cấp đầy đủ. Bằng đại học của nó không phải là bằng luật mà là bằng đại học hành chính theo hình thức đào tạo từ xa. Thì có sao đâu. Đã có quy định xóa bỏ việc phân biệt các loại hình đào tạo đại học rồi còn gì. Bằng nào mà chẳng giống bằng nào. Thế là yên ổn. Vậy mà nay cái ông Ủy ban kiểm tra tỉnh ủy lại lôi cái vụ này ra. Ai? Ai làm đơn tố cáo? Sao không tố cáo lúc lão còn đương chức xem thử. Đồ khốn. Lựa lúc lão thành nguyên Bí thư rồi mới ra tay.

– Bây giờ thế nào đây anh?

Để lão gọi điện cho Chủ nhiệm ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy hỏi xem sự thể thế nào.

– À, anh Bá! Rồi. Tôi hiểu. Có đơn tố cáo thì phải làm anh ạ. Nhưng chắc là không việc gì đâu. Bằng cấp đầy đủ, đúng quy định thì lo gì. Ừ! Chỉ liên quan đến cái bằng cấp thôi. Còn mấy chỗ quy trình bổ nhiệm, để tôi nhắc anh em chiếu cố, thể tất cho. Cứ bình tĩnh. Việc đâu có đó.

Bình tĩnh thế quái nào được. Lão biết, khi ủy ban kiểm tra tỉnh ủy đã vào cuộc, họ sẽ làm rốt ráo, đến nơi đến chốn và có kết luận cụ thể. Mà riêng cái này thì chết chắc, đó là người ta sẽ xuống trường đại học xác minh. Mà đã xuống đó, họ sẽ rà soát từng người một. Đầu lão như muốn nổ tung.

… Chung Tình đưa điện thoại cho lão. Còn chuyện gì nữa đây.

– Anh đọc đi này. Báo chí người ta đang làm rùm beng vụ con An Nhiên nhà anh đó.

Lão run run nhận cái điện thoại đang sáng trưng màn hình với phần tin tức trong trang báo điện tử: Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy đang tích cực kiểm tra, xác minh đơn tố cáo việc bà Hoàng An Nhiên, huyện ủy viên, Chủ tịch liên đoàn lao động huyện gian lận bằng cấp, sử dụng bằng giả.

Lại là cái quân nhà báo. Quân nhà báo mà đã ngửi thấy mùi đơn thư tố cáo, rồi dấu hiệu vi phạm ở cơ quan, địa phương hay cá nhân nào là chúng cứ bâu vào. À, thằng Cao Tâm. Cái thằng nhà báo đồng hương của lão. Để lão hỏi nó xem tình hình báo chí theo dõi vụ việc này như thế nào rồi. Hay, hay thằng cha này cũng tham gia vào việc đưa tin, viết bài nhỉ.

– Dạ! Cháu nghe chú.

– Cao Tâm đấy hả? Lâu khỏe không?

– Dạ cháu khỏe. Tính mấy lần ghé nhà thăm chú, vậy mà rồi công việc cứ lu bu chưa ghé được.

– Ừ, khi nào rảnh thì ghé. Nhưng chú hỏi này, cháu có biết cái vụ báo chí đang tham gia đưa tin, viết bài chỗ con An Nhiên nhà chú không?

– Dạ, cháu biết ạ! Cũng tính gọi điện trao đổi với chú tí.

– Ừ, cháu xem có cách nào để báo chí thôi viết về vụ việc được không cháu. Cứ để cơ quan chức năng họ vào cuộc thẩm tra, kết luận cái đã.

– Dạ, không sao đâu chú. Báo chí cũng chỉ đưa tin là ủy ban kiểm tra đang điều tra, xác minh thôi.

– Ừ, vậy thì được. Nhờ cháu nói anh em phóng viên thường trú chỗ này cho chú với. Được không cháu?

– Dạ! Cháu nói rồi đó chú. Anh em người ta cũng hiểu. Họ chỉ nói là đang xác minh, điều tra thôi mà.

– Rồi, cháu. Cháu giúp chú chỗ này nhé Cao Tâm.

– Dạ chú.

Lão cúp máy. Lão cũng chỉ vì con, muốn tốt nhất cho con. Nếu mà không có chuyện chồng con nó tai nạn mất đột ngột, nó cũng đã tốt nghiệp đại học luật như ai rồi. Lão cũng không thể trách nó được. Nó là đứa có phẩm chất, có năng lực và cũng có lòng tự trọng chứ nào phải phường xôi thịt. Đời đã tát nó cú đau quá. Biết thế, ngày đó, vẫn cứ để nó làm giáo viên trường huyện đi. Khỏe, đỡ áp lực, đỡ mệt mỏi. Lão đã tính toán sai rồi sao? Lão hiếm khi sai lắm cơ mà. Sao cái khoảnh khắc ấy, cái khoảnh khắc quyết định thay đổi công việc cho con, lão đã không cân nhắc để đến bây giờ mọi việc đã quá tầm kiểm soát của lão. Lão rờ rẫm cái trán cao đã hằn những nếp nhăn chằng chịt.

An Nhiên bị kỷ luật cách chức huyện ủy viên và Chủ tịch liên đoàn lao động huyện. Lão thương con đến quặn thắt lòng. Thà nó cứ bực mình lên rồi chì chiết, đổ lỗi cho lão, lão còn thấy nhẹ lòng. Đằng này, nó vẫn tươi tỉnh, vui vẻ như không có chuyện gì quan trọng cả. Thỉnh thoảng lão ghé về nhà, nó lại cặm cụi ủi lại cho lão bộ áo quần, bóp lưng, bóp vai cho lão.

– Bố dạo này già đi nhiều đấy! Phải chăm lo cho sức khỏe bố à.

– Ừ. Lão thấy cay cay nơi khóe mắt.

– Con có giận bố, có trách bố không?

– Sao bố lại nói vậy. Cha mẹ nào mà chẳng thương con. Chẳng qua cái số con nó thế. Thì mình chấp nhận thôi bố. Con chẳng buồn đâu. Bố luôn là người bố tuyệt vời trong mắt con gái mà.

Lần này thì lão không cầm được nước mắt. Người lão run bắn lên, cái đầu lắc lư trong nức nở.

– Bố có tội với anh con, có lỗi với con nhiều lắm! Làm cha như thế nào còn mặt mũi nào nhìn con cái.

Từ phía sau nó ôm lão thật chặt. Có lẽ từ lúc nó trở thành thiếu nữ cho đến lúc này, đây là cái ôm đằm sâu nhất mà nó dành cho lão.

***

Lão lại nhớ Chung Tình. Người đâu mà vô tâm. Con gái lão bị vậy mà cũng chẳng hỏi han lấy một tiếng. Nhưng vậy cũng có cái hay, đàn bà chuyện gì cũng muốn biết, cái gì cũng muốn tham gia thì khổ chồng, khổ con lắm. Dù chăm lão rất rất chi là chu đáo nhưng chuyện nhà lão, Chung Tình tuyệt không tham gia. Hôm lão quyết định về dưới huyện để sắp xếp việc nhà, động viên con An Nhiên, Chung Tình đã vuốt cái tà áo lão mặc cho phẳng phiu rồi rủ rỉ.

– Anh đi em nhớ lắm đó. Nhớ phải ăn nhiều, ngủ sớm đấy nha! Rồi sơm sớm về với mẹ con em á.

– Ừ! Anh biết rồi, nhưng chắc phải chừng tháng anh mới lên được.

– Thế thì mẹ con em buồn đến chết mất! Anh lên sớm đi.

– Rồi, sẽ cố gắng! Có gì anh alo mà.

– Đó! Khi nào lên nhớ alo để em biết em mừng rồi còn còn chuẩn bị đón anh nữa.

Cũng là cái thú tuổi già mà nhiều người thèm muốn chắc gì đã có. Vợ trẻ, con thơ. Mà vợ lại tâm lý, biết chiều, biết nịnh. Bất giác, lão ngượng với chính mình. Phải nói là con dâu chứ. Cũng may có hai mẹ con Chung Tình nên lão còn thấy cái ý nghĩa của cuộc đời để lão vui, lão sống. Gần cả tháng đi dạo trong cái điền trang gần hai chục héc ta cũng chán, rồi hai buổi sáng chiều nghe tiếng gõ mõ, tụng kinh của vợ cũng nhàm tai. Lão phải lên với Chung Tình, lên với thằng cu Tũn thôi. Lão đã gần lấy lại được sự cân bằng tâm trạng. Lão lại thấy thèm được hít hà cái mùi thịt da Chung Tình, thèm được nghe tiếng rên la, quằn quại và cả cặp mắt đờ đẫn đến man dại của người đàn bà ngoài ba mươi tuổi trên giường. Phải lên phố với Chung Tình thôi. Khỏi gọi điện, để cho người đẹp bất ngờ, người đẹp dỗi hờn một chút thì nhập cuộc yêu nó mới thú. Cứ ngúng nguẩy đi, cứ trách móc đi, khi đó lão mới có cái cớ để cưng nựng, yêu chiều. Khi đó, người đẹp mới có cảm giác của một bà hoàng phân phát ái tình cho kẻ dưới.

Lão đẩy cánh cổng rất khẽ như sợ cả cái không gian vila giật mình. Khi khép lại, lão thấy một tờ báo được cài cẩn thận vào trụ cổng. Lão tò mò lấy xuống. Tờ báo Công Luận. Đập vào mắt lão là hàng tít chạy dài: Loạt phóng sự điều tra “Quan điền thổ miệt rừng”. Kỳ 1: Chuyện đất rừng biến thành đất nhà của nguyên Bí thư, nguyên Chủ tịch ủy ban nhân dân huyện. Mẹ cha nó. Lại là cái bọn báo chí. Mà chẳng phải là bọn báo chí. Lão phải chửi cái đứa nào đã tung tin, mớm tin và o bế cái bọn báo chí này. Ai nhỉ? Cha Nhành ư? Không, cái cha tuyên giáo ấy chẳng có hồ sơ hay bằng chứng nào cả. Mà cái tính cha Nhành, lão hiểu rõ mà, cha cứ trắng phớ chứ chẳng phải phường thâm nho cứ đi đâm sau lưng người khác đâu. Đúng rồi. Thằng Nghệ. Hắn thù lão. Từ cái vụ lão lật tẩy khai man lý lịch, đến giờ hắn đang căm, đang hận đây. Hồi chuyển đổi vạt đất rừng gần hai chục héc ta qua cho lão, chính thằng Nghệ là đứa đề xuất và lo mọi việc chứ ai. Vậy hắn không sợ người ta lôi cổ cả hắn ra luôn à? Lão mà có chuyện thì hắn nào có yên ổn. Hay thằng này khùng rồi, để trả thù lão, hắn chấp nhận chết cùng luôn.

Lão tím tái mặt mày đọc xong bài báo. Tác giả lấy bút danh Minh Bạch. Minh bạch cái đếch gì. Nếu lão mà giờ gặp cái gã phóng viên Minh Bạch này, lão chẳng ngần ngại mà cho một bãi nước bọt vào mặt. Ông giỏi ông đi điều tra mấy cha còn làm lớn hơn tôi tham ô tham nhũng đi. Đụng chạm tôi làm gì. Nói vậy nhưng lão lại thấy hoảng. Cái này mà nó phang cho mấy kỳ nữa thì khi đó tỉnh ủy vào cuộc chứ chẳng chơi.

– Dạ, cháu nghe chú ơi!

– Anh có biết ông nhà báo Minh Bạch nào ở tờ Công Luận không?

– Dạ biết chú. Ông này mới tăng cường từ ban biên tập về thường trú ở mình chú ạ.

– Anh đọc trên tờ Công Luận sáng nay chưa?

– Dạ, chưa! Cháu đang đi công tác ngoài Bắc. Có chuyện gì đó chú?

– Nó viết phóng sự điều tra về chú.

– Cái chuyện đất rừng phải không chú?

– Đúng rồi. Cháu biết à?

– Vấn đề nóng mà chú. Hôm trước mấy anh thường trú có trao đổi với nhau nội dung này. Cháu có bảo, đây là chuyện cực kỳ nhạy cảm, cần tìm hiểu kỹ lưỡng, không quy kết người ta vô căn cứ, người ta kiện ra tòa soạn, chết cả nút đó! Vậy mà chúng vẫn làm à?

– Anh nghĩ gì về vụ này?

– Mấy ông này cũng hiếm khi làm bừa lắm chú. Chắc nguồn tin có cơ sở.

Cao Tâm nó cũng nhận định như lão. Phải có ai cung cấp đầy đủ nguồn tin và cả hồ sơ nữa thì chúng mới dám phang lão trên báo. Lão thấy rùng mình rồi mặt mày xây xẩm. Lão đâu phải là người dễ hốt hoảng. Kinh nghiệm cho thấy, khi đứng trước một vấn đề nan giải, cứ hít thở mấy hơi thật sâu, đi rửa mặt cho tỉnh táo rồi mới trù liệu. Kệ cha chúng nó. Lão phải vào nằm vật xuống giường để Chung Tình xoa bóp, làm dịu đi cái căng thẳng của thần kinh, may ra lão nghĩ được ra cách xoay xở cục diện. Lão chết sững khi định đẩy cửa phòng ngủ. Tiếng hổn hển trong phòng càng lúc càng dồn dập, ngập ngụa trong tiếng rên ư ử quen thuộc của Chung Tình.

– Hình như có người.

– Kho… ô ông! Làm gì có.

– Nếu lão về thì chết mẹ hai đứa mình luôn.

– Còn mấy hôm nữa lão mới về! Em nói rồi, về sẽ gọi điện trước. Mà anh hay lo cái gì đâu! Yêu nữa đi anh.

– Từ từ nào! Con đâu?

– Thằng Tũn á! Nó về nhà ngoại mấy hôm rồi.

– Lão Bá mà biết con anh thì lão giết chết chứ chẳng giỡn đâu.

– Sao mà biết! Nó giống em chứ nào đâu giống anh mà lão nghi.

– Ai mà biết bố già ấy nghĩ gì?

– Thôi. Lo vớ lo vẩn. Mất cả sướng.

Là tiếng thằng Hòe. Tay lão nắm chặt lại thành nắm đấm. Lão giơ lên nhưng rồi buông thõng xuống. Lão gắng kìm hơi thở, bám lấy bờ tường bước ra ngoài phòng khách. Tai lão ầm ù. Lão nhắm nghiền mắt, cái quầng đỏ bầm như máu vẫn cứ nhấp nhô trước mặt.

CHƯƠNG XIX

 

Ủy ban tỉnh lại họp. Nhiều nội dung nhưng trọng tâm vẫn là cho ý kiến lần cuối về việc thống nhất giao rừng cho công ty An Phát. An Phát là đại gia ngành gỗ của cả nước. Nhưng đó là những năm trước, còn nghe đâu giờ làm ăn cũng bết bát lắm. Không biết đánh hơi thế nào hay có người dẫn mối mà lên tận cái cao nguyên này đặt vấn đề với tỉnh để xin nhận giao khoán đất rừng làm vùng nguyên liệu sản xuất ván gỗ công nghiệp. Gần như chẳng ai có ý kiến mà tất cả lại nhìn về Y Lâm. Thôi, lão nói ai nghe nữa đâu. Thằng Y Nhân cũng đã có công ty đang lập dự án xin đầu tư kinh doanh phát triển rừng. Đến cả như Tuyết Nhung bồ lão mà cũng đi thành lập doanh nghiệp để xin dự án đất rừng thì lão chịu chết. Các vị ngồi họp ở đây thính lắm. Người ta biết hết, cái mà họ chờ là để xem lão sẽ nói gì. Khi lão không có ý kiến họ cười. Họ biết, lão chẳng dám hó hé nữa đâu, há miệng mắc quai. Mà vụ này thực ra tỉnh đã quyết rồi, lão có ý kiến thì cũng như là một kênh tham khảo mà thôi. Tan họp lão đi thẳng vào phòng Chủ tịch tỉnh, lão đề xuất ý kiến xin được chuyển công tác.

– Ủa, sao lại thế? Ở mảng văn hóa còn có ai hơn anh nữa đâu.

– Tôi biết nhưng tôi làm bên chính quyền cũng lâu rồi. Bây giờ tôi muốn qua bên ban đảng công tác thời gian trước khi nghỉ hưu anh ạ.

– Cái này anh báo cáo đồng chí Bí thư chưa?

– Chưa, tôi muốn trao đổi trước với anh.

– Ừ, giờ chỉ còn Ban dân vận, vừa rồi trưởng ban nghỉ hưu, tạm thời giao cấp phó phụ trách. Hay anh về bên đó nhỉ.

– Vậy thì tốt rồi đồng chí Chủ tịch ạ.

– Anh suy nghĩ kỹ rồi chứ?

Lão suy nghĩ nhiều lắm rồi. Công tác bên chính quyền huyện rồi lên tỉnh đã mấy chục năm, ngẫm lại thì lão cũng làm được một số việc nhưng những cái mà lão ấp ủ này, ấp ủ nọ có làm được đâu. Đành rằng bên chính quyền thì nhiều màu thật, lão chẳng cần phải đòi hỏi hay mớm lời mà người ta tự nguyện mang đến cho lão. Cái nào chính đáng lão mới cầm, còn cái nào trong đó nó vòng vèo, xiên xẹo và đầy những âm mưu thì lão kiên quyết từ chối. Mấy vụ em Tuyết Nhung mượn tiếng lão để chạy việc kiếm tiền làm lão buồn thực sự. Bây giờ chỉ còn vài năm công tác nữa lão muốn qua khối đảng. Thế là đủ rồi, cái ghế Phó chủ tịch nhiều kẻ nhòm ngó, muốn cưa chân mà chưa có dịp. Lão chẳng còn thiết tha. Ở chỗ này lâu lão cũng chẳng phát huy được gì. Thôi thì sang bên dân vận lão sẽ được gần dân. Về với dân để hiểu cuộc sống của bà con, để xem bà con thiếu cái gì, cần cái gì, mong muốn cái gì mà còn phản ánh, đề xuất với lãnh đạo tỉnh. Ngay như cái bon Broi của lão, đến giờ mà tỉ lệ hộ nghèo vẫn còn chiếm gần ba mươi phần trăm. Ngồi cùng bà con, lão mới biết cốt tử ở đây là đất sản xuất. Thiếu đất sản xuất làm sao bà con có tư liệu để mà làm ăn. Ấy vậy mà khi giao đất, người ta vẫn giao nhầm qua cho gia đình cán bộ.

– Anh là người dân tộc thiểu số tại chỗ, với kinh nghiệm thực tiễn trên nhiều vị trí công tác, qua dân vận lại là chuyện tốt cho tỉnh mình đấy. Được rồi, để tôi có ý kiến với Thường trực tỉnh ủy.

Cái bắt tay của Chủ tịch tỉnh lão biết rất chân tình và tin tưởng chứ chẳng phải là kiểu bắt tay xã giao hời hợt. Lão thấy ấm lòng vì xung quanh lão vẫn còn có những người lãnh đạo có tâm như chủ tịch, ít ra là trong ứng xử với lão.

– Bố về mà xem chuyện con Thanh và chồng nó kìa.

Thằng Y Nhân gọi điện chỉ cụt lủn một câu rồi tắt máy. Nó hiếm khi như vậy, chắc là vợ chồng con Thanh có chuyện thật. Lão đã dự cảm chuyện này từ lâu lắm rồi. Có điều hai đứa nhất là chỗ con Thanh cứ dùng dằng mãi. H’Thanh cũng là đứa hoạt bát, lanh lợi. Học xong phổ thông lão hướng cho con đi đại học sư phạm theo chính sách cử tuyển con em đồng bào dân tộc thiểu số tại chỗ. Ra trường lão hỏi con muốn dạy học ở trường nào, nó bảo cho nó về trường dân tộc nội trú. Việc quá đơn giản.

– Nhưng phải phấn đấu con ạ! Bố sẽ ủng hộ và hỗ trợ con.

Con Thanh cười.

– Phải phấn đấu chứ không mang tiếng con Chủ tịch huyện nên được ưu ái ngại lắm.

Nghe con nói được câu đó lão thấy nhẹ lòng. Làm gì thì làm nhưng đi bằng chính đôi chân của mình mới chắc chắn và vững chãi chứ cứ mà nâng đỡ, xếp ghế chỗ nọ chỗ kia rồi chỉ có hỏng. Con Thanh nó phấn đấu cho đến khi lên làm hiệu phó thì mới lấy chồng. Chồng công tác ở huyện đội. To cao, vạm vỡ. Tướng tá ngon nhưng chỉ có cái cặp mắt ít khi nhìn thẳng vào người đối diện mà lại hay liếc ngang liếc dọc là lão không ưa. Lão bảo con.

– To cao đẹp trai, nhưng tao thấy nghi nghi.

Con Thanh cười toe toét.

– Anh ấy khối em để ý đấy bố, vậy mà chỉ yêu mỗi con thôi! Bố lại làm ông Tào Tháo thời hiện đại nữa.

– Thế nó có yêu con thật lòng không?

– Bố này, không yêu thật lòng sao hỏi cưới con.

Ừ nhỉ, không yêu thì hỏi cưới làm gì, Lão sinh ra cái tật đa nghi quá thể đáng từ lúc nào không biết, hay từ lúc lão cặp em Tuyết Nhung. Thôi hạnh phúc của con, con nó đã ưng, mình nói vào nói ra đôi lúc vô tình làm xói mòn đi hạnh phúc chúng nó. Đám cưới con Thanh được tổ chức to nhất huyện. Thật lòng thì lão cũng chẳng muốn khoe khoang hay tranh thủ đám cưới để kiếm tiền thiên hạ đâu mà là nhiều người quý lão, nghe tin lão tổ chức đám cưới cho con, dù không được mời họ vẫn cứ cầm phong bì đến dự. Cưới chồng cho con xong lão được điều động lên tỉnh. Nhà cửa ở huyện trống trải quá nên lão thuyết phục vợ chồng con Thanh ở cùng với mẹ. Có vậy lão mới yên tâm. Mụ vợ lão có con cái bên cạnh rồi sau này còn có cháu ngoại tất có việc phải làm đỡ suy nghĩ lung tung chứ lỡ máu Hoạn Thư nổi lên rồi mụ lên tỉnh phá đám thì bỏ mẹ. Rồi con Thanh trúng cử đại biểu Hội đồng nhân dân huyện, người ta muốn điều động nó sang huyện ủy để đảm đương công tác khác. Lão chẳng can thiệp chút nào hết. Cả đến khi con Thanh hỏi bố nên ra sao, lão cũng bảo tùy con. Con Thanh qua làm công tác mặt trận, phải đi nhiều, giao lưu tiếp xúc nhiều, thằng chồng ghen lên ghen xuống, Lúc đầu còn bóng gió dỗi hờn, sau ghen ra mặt. Chồng con Thanh chỉ muốn vợ là một giáo viên ngày hai buổi lên trường rồi về chăm sóc nhà cửa, chồng con. Nhưng con Thanh nó nghĩ khác. Nó phải phấn đấu như bố nó. Nó phấn đấu bằng năng lực của bản thân. Cuộc đời này còn gì hạnh phúc bằng khẳng định được mình trong công việc, trong sự nghiệp. Vậy mà chồng không ủng hộ thì thôi lại còn ghen tuông, xỉa xói. Thằng chồng nói con Thanh không nghe đâm ra bất mãn,  buổi tối không ăn cơm ở nhà nữa mà đi đến tận khuya, chỉ trở về nhà khi đã sặc sụa mùi rượu. Mấy lần lão nghe chuyện đã tranh thủ về gọi hai đứa lại cùng nói chuyện, rằng chúng phải điều chỉnh lối sống của mình đi. Có con có cái rồi, mỗi đứa một kiểu như vậy là không có được. Thằng chồng không nói gì, nó ngồi trơ trên ghế đầy vô cảm. Con Thanh khóc hu hu. Lão nhìn con Thanh khóc mà não cả ruột.

Lần này lão về cũng đúng lúc chúng đang cãi nhau.

– Tao nói rồi đấy, mày mà bố láo nữa là tao bỏ luôn.

– Ông bỏ thì ông bỏ đi. Ông đi cặp bồ, cặp bịch rồi về đánh đập vợ con thế hả?

– Tao chán mày lắm rồi, tao nói mày không chịu nghe, chán quá tao mới đi cặp bồ đấy! Mày có giỏi thì đi mà cặp bồ như tao đi.

– Không, tôi không làm như thế vì tôi không phải là kẻ đốn mạt, đê tiện như ông. Đấy người ta đến bắt đền cái thai trong bụng, ông thấy sướng chưa?

– Ai biết của thằng nào. Nó ăn nằm với cả trăm thằng chắc gì đã là con tao.

– Mà tôi thấy ông không biết nhục là sao á. Cặp với ai không cặp đi cặp với con cave để giờ nó quàng vào cổ. Ông quá khốn nạn.

– À, mày nói tao khốn nạn à?

Bụp. Thằng chồng vung tay tát thẳng vào mang tai con Thanh làm con Thanh loạng choạng rồi ngã xuống đất. Lão chạy lại xô thằng con rể ra ngoài.

– Anh đi ra ngoài.

Con Thanh lồm cồm bò dậy, đi đến chỉ tay vào mặt chồng.

– Tôi nói cho ông biết! Ông như một con chó điên, ông không xứng làm anh bộ đội đâu.

– Tao đếch cần nữa đấy! Thích tao xin giải ngũ luôn. Có cái đéo gì mà phải sợ.

Lão đã nghe, đã thấm và đã hiểu. Lão chỉ muốn hỏi thằng con rể lão một câu thôi.

– Có đúng là anh ăn nằm với con kia làm nó mang bầu không?

– Ăn nằm thì có nhưng con tôi hay con ai thì không biết.

– Sự việc nó như thế rõ ràng là anh sai mà anh lại đánh vợ anh à?

– Vợ tôi tôi dạy.

À. Vợ nó nhưng mà là con gái lão đấy. Nó chỉ mới ở với vợ dăm bảy năm thôi nhưng lão đây đã chăm bẵm con Thanh từ lúc mới lọt lòng kìa. Có mặt lão vậy mà nó dám đánh con Thanh. Nó làm thế khác nào nó đánh vào mặt lão. Vậy là nó chẳng coi lão, chẳng coi gia đình vợ ra cái chó gì nữa rồi. Hơi thở lão hắt ra, gấp gáp.

– Anh đi khỏi nhà tôi ngay. Đi ngay!

– Ông không cần đuổi, tôi cũng đi.

Lão nhìn qua con Thanh, mặt sưng húp vì khóc. Khổ thân con gái lão, tưởng lấy được anh chồng bộ đội ngon lành, ai dè lấy đúng cái thằng tào lao.

– Thôi, nín đi con. Vào rửa mặt mũi, bình tâm lại.

– Không bình tâm được nữa đâu bố ơi. Con không ở với nó nữa đâu, con sẽ ly dị.

– Rồi,  rồi, chuyện đó tính sau. Còn bây giờ bĩnh tĩnh lại đã.

– Con viết đơn sẵn từ lâu rồi. Tính chờ xem nó có tu tâm dưỡng tính lại không chứ cái kiểu này thì dứt khoát luôn cho khỏe.

Phải vậy thật. Vợ chồng mà suốt ngày hục hặc, chửi bới, đánh đập nhau thì tốt nhất là nên giải tán. Tưởng là khổ con khổ cái nhưng xem ra như thế tốt hơn cho bọn nhỏ. Suốt ngày chúng nó phải chứng kiến cảnh mẹ chửi cha, cha đánh mẹ còn khủng khiếp nào bằng.

***

Lão thèm cái đôi bàn tay uyển chuyển mà điệu đà của em Tuyết Nhung nắn bóp lên mặt. lên cổ, lên đầu cho lão. Rồi em sẽ ấp người em lên tấm thân to bè của lão để lão cảm nhận những gò đồi ấm nóng nhấp nhô đầy tinh nghịch như những đợt gió chuyển mùa trườn trên người lão. Là thèm vậy nhưng dạo này lão xuống sức nhanh. Lắm lúc em còn chọc quê lão.

– Quả này thì đúng là trên bảo dưới không nghe.

Lão đành chống chế, mấy hôm công việc căng thẳng quá lão chẳng còn tí chút tâm trạng nào mà yêu với đương nữa. Nhưng có lẽ cái lần mà lão cảm thấy sượng mặt nhất là hôm sinh nhật Tuyết Nhung. Đêm đó Tuyết Nhung gần như là nude trong chăn để chờ đợi lão. Lão háo hức và hơi hồi hộp. Lão nhảy vồ lên chộp lấy em như mèo vồ chuột. Em sung sướng mà đón nhận, vậy mà chưa kịp vô đến cửa động lão đã chồn chân, mỏi gối bẽ bàng thoái lui. Tuyết Nhung lặng thinh rồi xoay người úp mặt vô tường. Cả đêm lão trằn trọc và ngại ngần như thằng cu con mắc lỗi. Cái lỗi lão biết rồi sẽ còn dày lên nữa theo tuổi tác. Mấy tháng nay, Tuyết Nhung chăm chút lão còn hơn con Miu. Gà hấp cách thủy, hộp đạn dê hầm thuốc bắc rồi cả thịt chó món lão khoái khẩu. Ấy vậy chẳng ăn thua.

Nghe tiếng dép rồi tiếng đẩy cửa, Lão biết Tuyết Nhung về. Vẻ như Tuyết Nhung hơi giật mình.

– Ủa, cứ tưởng anh ở lại không về.

– Không, phải về với em chứ. Không thì nhớ chết.

Tuyết Nhung lấy chiếc gương soi hai bên khóe mắt, mặt lơ đễnh nhìn lão rồi nằm xuống, đẩy bàn tay lão ra khi lão luồn tay vào bẹn.

– Thôi mà, hôm nay em mệt lắm.

– Chiều anh đi.

– Để lúc khác, em mệt mà anh thì… toàn làm mất cả hứng.

Nghe Tuyết Nhung nói câu đó, lòng lão chùng xuống và thằng đàn ông trong lão co rúm lại. Không lẽ tình cảm mà Tuyết Nhung dành cho lão đã nhạt thật rồi.

Một hôm lão đang chăm con Miu để Tuyết Nhung đi công việc thì thằng Y Nhân gọi.

– Bố đang ở nhà à?

– Ừ, chuyện gì đó con.

– Hừ hự! Bố đến khách sạn Happy mà chứng kiến đi.

Quái, chứng kiến cái gì. Lời thằng con làm lão hoang mang.

– Đến mà chứng kiến bà Nhung cặp trai vô khách sạn.

Cái gì? Tuyết Nhung theo trai vô khách sạn. Thằng con lão ăn nói bậy bạ hết sức. Làm gì có chuyện đó được.

– Con gửi hình qua cho mà xem! Còn đi đến đó hay không tùy bố.

Lão mở zalo. Đúng là Tuyết Nhung, còn thằng đàn ông đang đứng trước quầy lễ tân là thằng nào? À cái thằng cùng mở công ty với Tuyết Nhung chứ ai. Thấy điện thoại cho nhau chị chị em em miết cả ngày. Không lẽ chúng bắt bồ với nhau ngay trước mặt lão mà lão chẳng hay. Mà thằng con lão có khi phán đoán sai? Chẳng lẽ cứ vô khách sạn là bồ bịch yêu đương. Thêm một hình nữa. Lần này thì cả hai bước vào phòng 201. Ôi, thôi rồi. Tuyết Nhung đã phản bội lão. Vì sao? Vì lão không cho Tuyết Nhung được những thứ em cần ư? Nhà cửa, đất đai, ô tô, còn thiếu thứ gì. Vì lão già ư? Thì đúng là lão già thật nhưng đâu đến nỗi. Nếu chê lão già sao không dứt khoát từ đầu đi, để đến giờ ở với nhau cả chục năm rồi mới nghĩ đến chuyện ấy. Hay em chê lão yếu? Ừ. Đúng thật. Lão yếu cả năm nay rồi còn gì. Đôi lúc lão không lý giải nổi sao lão yếu nhanh đến vậy. Kham khổ à? Không, bao của ngon vật lạ em nó ướp suốt ngày bên mồm, ăn đến phát ớn. Hay là cái gì lâu quá nó cũng nhàm. Chẳng phải, em nó gái một con mơn mởn như lúa nương ngậm sương ban sớm thế thì sao mà nhàm, mà chán được. Thôi chết, vì một thời lão ăn chơi ghê qúa. Chắc vậy nên giờ nó mới vắt cạn kiệt tinh lực của lão. Bỗng dưng lão cảm thấy nhục và ê chề. Đường đường vợ lãnh đạo tỉnh mà lại đi cặp bồ giữa thanh thiên bạch nhật. Thế là làm nhục lão chứ sao nữa. Vợ với chả con. Lẩm nhẩm từ “vợ”, lão lại thấy sường sượng da mặt. Vợ lão đang sống lù lù ra đó, đây chỉ là bồ thôi, nhưng dù gì thì cũng đã có con Miu và lão yêu Tuyết Nhung còn hơn cả chính bản thân lão. Vậy lão phải hỏi, phải hỏi tại sao lại phản bội lão.

Lão sẽ không đi, chẳng lẽ lão lên đó để đánh ghen. Ừ, thì cứ cho em thấy đừng có mà vải thưa che mắt thánh, giỡn mặt với lão. Lão bấm máy chuyển hình ảnh zalo qua cho em. Lão thoát ra ngay khi zalo thông báo đã gửi thành công.

Tưởng Tuyết Nhung sẽ run rẩy, van nài xin tha thứ, ai ngờ lại tự tin và đĩnh đạc đứng trước mặt lão hỏi rành rọt từng tiếng.

– Anh cho người theo dõi tôi à?

– Sao em làm thế?

Tuyết Nhung chưa vội trả lời mà đi lại bàn rót cốc nước uống ực.

– Anh tự tìm câu trả lời đi.

Mặt lão tím tái lại.

– Con đĩ! Cô ăn nói với tôi vậy hả?

– Này, đừng có gào lên thế! Tuổi trẻ của tôi, đời con gái của tôi dâng hiến cho ông cả mười năm nay, thế chưa đủ hay sao? Ông còn đòi hỏi gì ở tôi nữa.

Nói thế có nghĩa là đã cạn tàu ráo máng rồi. Đôi co nữa lão thêm nhục nhã.

– Cô ra khỏi nhà cho tôi nhờ. Con Miu tôi nuôi! Cô không đủ tư cách làm mẹ nó đâu.

– Sao tôi lại phải đi? Nhà tôi cơ mà. Chẳng phải ngôi nhà này đứng tên riêng tôi theo thỏa thuận hay sao?

Thôi toi. Ngày đó em hay thẽ thọt, thở than, thương em nên lão đã để mình em đứng tên như là món quà cho riêng em vậy. Ôi, em khủng khiếp hơn những gì mà một người từng trải như lão có thể tưởng tượng. Tuyết Nhung không đi thì lão đi. Lão cứ lên ở tạm trên cơ quan.

… Lão nghỉ hưu. Đến tuổi phải nghỉ thôi. Hết quan hoàn dân mà. Lão tính rồi, lão sẽ làm cái nhà vườn ở dưới quê, ở đó có một con suối lớn uốn quanh khu rẫy nhà lão. Lão tha hồ trồng cây, câu cá. Còn mấy lô đất trên này, lão sẽ cho mỗi đứa một lô. Riêng con Miu phải dành cho nó hai lô. Tội nghiệp nó, biết đâu đến lúc nào đó mẹ nó lại bỏ mà đi theo trai thì sao. Nếu vậy, lão sẽ đem con lão về lão nuôi. Cha già chăm con nhỏ cũng có cái thú mà nhiều người mơ chẳng được. Thằng Y Nhân lại lù lù đứng trước mặt.

– Bố phải cứu con.

Cái thằng, mỗi lần xuất hiện là một lần mang phiền toái đến cho lão.

– Cứu với xét cái gì?

– Người ta đang làm đơn tố cáo.

– Mày làm gì mà người ta tố cáo?

– Thì con nhận chạy việc cho người ta.

À cái thằng con lão, nó nghĩ nó là ai mà nhận chạy việc cho người khác. Hay thấy Tuyết Nhung ỷ vào cái ghế của lão kiếm chác được nhiều nên cũng bắt chước học theo.

– Mày nghĩ sao mà lại nhận chạy việc?

– Thì có bố đó.

– Trời ơi, chúng mày điên hết cả rồi. Tao chứ có phải là ông trời đâu mà chúng mày cứ lấy tao ra dọa thiên hạ để kiếm tiền hả?

– Nhưng lỡ rồi bố ơi.

– Thế mày gom của người ta bao nhiêu?

– Khoảng vài tỉ.

– Ôi trời ơi, tiền đâu hết cả rồi?

– Con đầu tư chứng khoán lỗ sạch.

– Thế thì chúng mày chuẩn bị vô trại giam là vừa.

– Bố, chẳng lẽ bố muốn con trai bố đi tù à?

– Thôi, mày cút đi. Cha mày làm sai cũng cứ phải đi tù.

Thằng Y Nhân mếu máo rồi càm ràm ra về. Cái năm quỷ ám. Bao chuyện đổ lên đầu lão. Cái thằng, ngày trước lão đã khuyên can, nói không biết bao lần, cứ yên tâm mà công tác rồi phấn đấu đừng có mà tham lam, nóng vội. Bây giờ thì mất sạch rồi. Mà con dại cái mang, chẳng lẽ lão dửng dưng để con lão bị pháp luật sờ gáy vì cái tội lừa đảo, chiếm đoạt tài sản. Thôi, quan trọng nhất vẫn là phải giữ lại cái thân thể tự do cho nó cái đã. Chắc lão lại phải bán đám rẫy mà bấy nay đang lên ý tưởng thiết kế ngôi nhà vườn dưỡng già để trả nợ cho con. Chừng đó chắc là đủ. Nếu không đủ, lão sẽ bán tiếp đất trên phố. Dòng suy nghĩ lan man làm lão sực nhớ lão có hẹn với Cao Tâm làm chuyến thực địa xuống bon làng Bu Tor nơi Y Manh anh họ lão đang sống.

Lão ngồi sau cái xe máy của Cao Tâm chầm chậm leo qua bao núi, bao đồi để vào bon làng Bu Tor. Lâu lắm rồi lão mới có được cái cảm giác thư thái như thế.

– Anh nghe chỗ bà Tuyết Nhung nhà anh chưa?

– Nhung với nhớ gì. Dẹp lâu rồi.

– Vậy á? Sao thế?

– Chuyện nó dài lắm. Nhưng mà có chuyện gì vậy?

– Cái công ty của bà làm ăn tào lao lắm, nhận khoán đất rừng rồi bán chác tùm lùm, cơ quan điều tra đang vào cuộc.

– Dám làm thì dám chịu.

Lão nói với Cao Tâm mà như nói với chính lòng mình.

– Mà kệ đi chú mày ạ. Anh em mình kiếm một chỗ về bon làng sống cho vui.

– Về chứ Y Lâm. Em cũng về với bon làng thôi. Vợ em, con em an nghỉ ở đó cả. Em muốn phía triền đồi vợ con em đang ngủ phải có thật nhiều cây xanh. Dự định là vậy mà không biết có làm được nữa không Y Lâm ạ.

– Được chứ! Sẽ làm được nếu chúng ta có niềm tin và quyết tâm chú mày ạ.

Cả hai dừng lại bên con suối ôm dải đồi hoang. Con suối văn vắt trong mải miết chảy. Y Lâm vốc nước phả vào mặt. Nước mát lành mềm từng thớ thịt.

ĐẶNG BÁ CANH

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Gọi 0966739602 Fanpage ninhxuyen3 Zalo 0966739602 Zalo Email bgyendung@yahoo.com